Tuesday, September 21, 2010
Tuesday, August 24, 2010
Điều kỳ diệu từ cách nhìn cuộc sống.

Điều kỳ diệu từ cách nhìn cuộc sống.
Thủy Nguyễn (một bạn trẻ trong nước)
________________________________________
"Dù đã sẵn sàng hay còn chưa chuẩn bị, nhưng rồi một ngày kia, chúng ta cũng phải chia tay thế giới này.
Sẽ chẳng còn ánh mặt trời chói chang chào đón, sẽ chẳng còn một ngày mới bắt đầu bằng giọt nắng trong vắt của buổi bình minh.
Sẽ không còn nữa những ngày xuân hiền hòa, ấm áp.
Tiền bạc, danh vọng, quyền lực,… tất cả với ta cuối cùng cũng sẽ trở thành vô nghĩa.
Còn ý nghĩa chăng là những gì ta tạo ra đối với thế giới này.
Vậy điều gì là thật sự quan trọng lưu lại dấu ấn của ta trong cuộc sống?
***Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình, mà là những gì bạn đã đóng góp.
Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được mà là những gì bạn đã cho đi.
Quan trọng không phải là những thành công bạn đã có được trong đời, mà là ý nghĩa thật sự của chúng.
Quan trọng không phải là những thứ bạn học được, mà là những gì bạn đã truyền lại cho người khác.
Quan trọng không còn là năng lực của bạn, mà chính là tính cách - là những gì bạn
cư xử với mọi người xung quanh.
Quan trọng là những khoảnh khắc bạn khắc ghi trong lòng người khác khi cùng chia
sẻ với họ những lo âu, phiền muộn, khi bạn an ủi và làm yên lòng họ bằng cách riêng của mình, hay chỉ đơn giản là một cái nắm tay, đỡ cho một người khỏi ngã.
Quan trọng không chỉ là những ký ức, mà phải là ký ức về những người đã yêu
thương bạn.
Quan trọng đâu chỉ là bạn sẽ được mọi người nhớ đến trong bao lâu, mà là họ nhớ gì về bạn.
Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời."
Hồi đáp của Long Điền:
Thuỷ thân mến.
Những chia sẻ của Thủy Nguyễn rất chính xác và hay như một bài luận văn mẩu .Tôi chỉ xin mở rộng thêm để mọi người cùng có một cách nhìn trước cuộc sống hiện tại:
1-Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình,mà là những gì bạn đã đóng góp:
Nhắm mắt lìa đời được mọi người thương nhớ,nhắc nhở về những đóng góp của mình cho xã hội,cho dân tộc, cho đất nước quan trọng hơn tài sản,danh vọng để lại cho gia đình.
2-Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được mà là những gì bạn đã cho đi:
Vì lẻ đó mà chúng ta thấy được gần một chục tỹ phú trên thế giới đã cống hiến trên 50% tài sản của họ cho các quỹ từ thiện. Còn tư bản đỏ thì chỉ biết vơ vào thêm cho túi tham không đáy của họ.
3-Quan trọng không phải là những thành công bạn có được trong đời mà là ý nghĩa thật sự của chúng:
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2009/12/091213_prof_ngo_bao_chau.shtml :
GS toán học Ngô Bảo Châu :“Tôi tặng vinh quang này cho các bạn trẻ Việt Nam”, Tôi tự thấy mình phải có trách nhiệm nhiều hơn trong cống hiến cho toán học nói chung và ngành toán ở VN nói riêng - nơi mà tôi ngày càng thấy mình có thể làm được nhiều việc có ích. Thời gian tới, tôi sẽ tham gia nhiều hơn vào các hoạt động cùng với đồng nghiệp ở Viện Toán, các trường ĐH... nhằm thúc đẩy toán học VN phát triển. Trong bức thư gửi Quốc hội Việt Nam, ông Châu đề cập tới chính sách mà ông gọi là "thực dân mới" của chính quyền Trung Quốc liên quan tới khai thác khoáng sản trên quy mô toàn cầu và cảnh báo về dự án Bauxite tại Tây Nguyên: "phần có hại thì cầm chắc, phần có lợi thì mong manh."
… Ông Châu cũng cho hay ông có theo dõi sự kiện Viện Nghiên cứu Phát triển (IDS), một Viện nghiên cứu và phản biện chiến lược của tư nhân do Giáo sư Hoàng Tụy và Tiến sỹ khoa học Nguyễn Quang A đứng đầu, giải thể sau khi Viện này cho rằng một quyết định quản lý khoa học của Chính phủ ban hành năm nay là bất hợp lý.
http://boxitvn.wordpress.com/2010/08/23/bm-theo-l%e1%bb%81-l-vi%e1%bb%87c-c%e1%bb%a7a-con-c%e1%bb%abu-khng-ph%e1%ba%a3i-vi%e1%bb%87c-c%e1%bb%a7a-con-ng%c6%b0%e1%bb%9di-t%e1%bb%b1-do/ :
Ngày 21/8/2010, báo vnexpress.net đăng bài “Giáo sư Ngô Bảo Châu từ chối nhận biệt thự ở Tuần Châu”, trong đó, trước việc một số người không quen biết thắc mắc chuyện Ngô Bảo Châu là “lề trái hay lề phải”, GS Ngô Bảo Châu khôi hài: “Xin thưa, bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do”.
Ý nghĩa thật sự của sự thành công có được của mình là những hoài bảo,đóng góp cho đời các công trình do chính mình làm ra.
4-Quan trọng không phải là những thứ gì bạn học được mà là những gì bạn truyền lại cho người khác:
nhân loại được hưởng các thành tựu khoa học để có cuộc sống văn minh hiện nay là do các khoa học gia sau khi thanh tài đã cống hiến các thành tựu của mình cho cả thế giới.Tuy nhiên có những ý tưởng,chủ thuyết tai hại cho cả loài người như chủ nghĩa Cộng sản do Karl Marx nghĩ ra và đảng CSQT thực hiện đã làm hại trên 100 triệu nhân mạng.Nhà cách mạng chân chính Phan Bội Châu đã biết trước chủ nghĩa ngoại lai nầy sẽ làm hại cho dân tộc VN và khuyên nên tránh nó đi.Nhưng Hồ Chí Minh thì lại đem vào VN, gây cảnh huynh đệ tương tàn suốt 80 năm trên đất nước VN (1930-2010).
5-Quan trọng không phải là năng lực của bạn,mà chính là tính cách ,là những gì bạn cư xử với mọi người chung quanh:
Quyền lực có trong tay,bạn cứ nhìn cách nhà nước đối xử với trí thức trong nước qua các hành động bắt bớ,tù đày những người có ý kiến phản biện thì bạn sẽ thấy nhà cầm quyền nầy ra sao?Những anh thư Lê Thị Công Nhân,Trần Khải Thanh Thủy,luật sư Lê Trần Luật ,kỷ sư Đỗ Nam Hải và hàng ngàn trí thức trẻ bị giam cầm,nói lên sự quả cảm của thế hệ trẻ chấp nhận hy sinh,cháp nhận mất nhiều quyền lợi riêng để tranh đấu cho đồng bào.Họ thông cảm nỗi đau của đồng bào nên đứng ra tranh đấu cho quyền lợi của cả dân tộc. Cùng chia sẻ với đồng bào những lo âu,phiền muộn,an ủi những dân oan bị mất đất,mất nhà,bảo vệ các nhà tu hành không bị đàn áp.Những nhà Dân Chủ đã đóng góp lớn cho Dân Tộc VN.
6-Điều sau cùng quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời:
Rất hay, không cần hư danh,không cần mọi người biết tiếng mà sự thông cảm,luyến tiếc của những người mà bạn quen biết. Những tấm gương hy sinh của Nguyễn Thái Học,Phạm Hồng Thái đến ngày nay và vẫn còn lưu truyền mãi mãi muôn đời sau trong lòng dân Việt.Nhưng xin thưa những kẻ tàn ác, độc tài thì bia miệng cũng sẽ ghi(xú) danh muôn thuở!
Một vài chia sẻ nho nhỏ, mong đem đến một vài phút thoải mái cho mọi người.
Long Điền 24.8.2010
Sunday, October 19, 2008
63 năm cầm quyền bây giờ những người cầm đầu
63 năm cầm quyền bây giờ những người cầm đầu
CHXHCN VN nói gì ,nghỉ gì?
Long Điền
http://www.vietnamreview.com/modules.php?name=News&file=print&sid=8091
1-Mai Chí Thọ, nguyên ủy viên BCT và Bộ trưởng An ninh (nay là bộ Công an) đã nói thẳng là:
„Nói thật với các anh tôi có cảm giác, chẳng bao lâu nữa Đảng mất quyền lãnh đạo. Có thể lúc đó tụi tôi còn sống hay đã chết. Tôi nói thật suy nghĩ của một người đã chiến đấu tuy không được lâu như khai quốc công thần, nhưng cũng gần 70 năm tuổi đảng và nhiều người cũng nói với tôi như thế chứ không phải một mình tôi.“ [2]
[2] . Mai Chí Thọ, trong ý kiến phát biểu của các đồng chí „Cách mạng lão thành“ về „dự thảo báo cáo“ phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân vì „dân giầu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh“ cuối 2002, trong tạp chí Dân chủ & Phát triển (DCPT) số 28, 6.04,tr. 44-52
Mai Chí Thọ đã nhận xét về sự thay lòng đổi dạ của những người cầm quyền hiện nay: „Chỉ tiền thôi, mà lí tưởng CS phai nhạt là nó có cái lí do khách quan của nó.“ [12]
2- Nguyễn Minh Triết: Chủ tịch nước đã phải lên tiếng vừa đe dọa vừa bênh vực cho rằng:
„Dù ai nói ngả nói nghiêng, dù ai có muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp gì đó thì không có chuyện đó. Bỏ cái đó đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát, cho nên phải củng cố công tác chính trị tư tưởng, củng cố vai trò của Đảng.“[3]
3] . Nguyễn Minh Triết: „Bỏ Điều 4 Hiến pháp…là tự sát“!, trong DC&PT số 34, 10.07, tr. 66-67
3- Đặng Quốc Bảo,tướng, nguyên Ủy viên Trung ương đảng (TUĐ) và Bí thư Thứ nhất Đoàn Thanh niên CS HCM đã xác nhận:
„Họ đã phải điều chỉnh ngôn ngữ, điều chỉnh tư duy, điều chỉnh đến mức tự đánh mất mình: Không điều chỉnh thì chết ngay, không đứng được.“ [4]
4] . Đặng Quốc Bảo, Về xây dựng đảng, trình bày ngày 18.7.03 trong cuộc họp của Hội đồng Lí luận Trung ương mời các „Cách mạng lão thành“ , DC&PT số 28, 6.04, tr. 59-67
Đặng Quốc Bảo, nguyên UVTUĐ và Bí thư thứ nhất Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, xác nhận:
„Nửa sau thế kỷ 20 những yếu tố của sự khủng hoảng đã xuất hiện và dần dần nó chín muồi, đi tới trạng thái các Đảng cộng sản bị mất quyền lãnh đạo trong việc dẫn dắt nhân dân đi vào tương lai và người ta thất vọng. Hệ thống ấy là hệ thống bị tha hoá. Việt Nam cũng thế.“[9
4-Hoàng Tùng, nguyên Bí thư TUĐ và Trưởng ban Tuyến huấn Trung ương đã nói rõ:
„Thật không ngoa: Gengis Khan, Napoleon, Hitler không thể sánh vai với Stalin; Tần Thủy Hoàng, Hán cao Tổ, Đường Thái Tôn không thể sánh với Mao Trạch Đông.“[5]
5] . Hoàng.Tùng, Thời đại mới, tư tưởng mới! Thử suy nghĩ về tiền đồ chủ nghĩa Mác, Hà nội 2000, trong DC&PT 30, 7.05, tr. 7
5-cựu TT Võ Văn Kiệt mất năm 2008 cũng đã nhiều lần công khai đòi phải dân chủ hóa ngay trong nội bộ ĐCS để dân chủ hóa xã hội. Nhưng các lời này như nước đổ lá khoai đối với nhóm có quyền lực!
« Hiện tham nhũng, tiêu cực, lãng phí như rươi. Thế nhưng tôi không thấy có tiếng nói đấu tranh của đoàn trong các cơ quan xí nghiệp và ngay cả trong trường học. Vị trí của đoàn hơi mờ nhạt trong lãnh vực này ». Đảng, đoàn không chống tham nhũng , còn bao che tham nhũng.
Theo ông Kiệt, « không thể nhận thức một cách thô thiển báo chí chỉ là công cụ trực tiếp của một cơ quan, tổ chức nào đó. Báo chí chỉ thật sự hữu ích khi đồng thời trở thành công cụ của xã hội, của đại chúng ».Báo chí không phải phuc vụ cho đảng mà phải phuc vụ dân
“Điều rõ ràng, ở đây, là cuộc đua của chính quyền chạy theo quản lý các blog chỉ mới bắt đầu, bởi ngay quan chức của bộ thông tin-truyền thông cũng công nhận rằng nhà nước « không thể cấm blog » Phải có tự do báo chí
http://www.diendan.org/viet-nam/vu-bao-tuoi-tre-ong-vo-van-kiet-len-tieng/
Trách nhiệm lãnh đạo đất nước của Đảng không phải là quyết giữ những điều trong Hiến pháp, mà đòi hỏi Đảng phải làm được trong thực tế vai trò của mình đối với dân tộc để giữ trọng trách lãnh đạo đất nước, giữ được sự ủng hộ của nhân dân đối với đảng. Nếu không giữ được, không làm được đầy đủ chuyện này, dân tộc sẽ quyết định.
http://vietnamnet.vn/baylenvietnam/2007/01/649371/
Người nghèo - những hộ thu nhập thấp, những người phải chạy ăn từng bữa, trên thực tế, chỉ được thụ hưởng rất ít các kết quả tăng trưởng; trong khi, chính họ phải gần như lãnh trọn những hậu quả do lạm phát đang diễn ra.
Nhưng, chúng ta hãy nhìn vào các số liệu điều tra sau đây của UNDP để thấy, chúng ta đã thực sự làm được những gì: Nhóm 20% những người giàu nhất ở Việt Nam hiện đang hưởng tới 40% lợi ích từ các chính sách an sinh xã hội của nhà nước; Trong khi, nhóm 20% những người nghèo nhất chỉ nhận được 7% lợi ích từ nguồn này.
http://www.tuanvietnam.net//vn/sukiennonghomnay/3458/index.aspx
6-Võ Nguyên Giáp cựu Tổng Tham Mưư Trưởng đã nhìn nhận:
„Phải nói rằng hiện nay nước ta đang còn là một trong những nước nghèo trên thế giới, cơ cấu kinh tế phần lớn còn là nông nghiệp, năng suất lao động thấp kém hàng trăm lần, trình độ công nghệ lạc hậu hàng thế kỉ so với các nước phát riển.“ [6]
[6] . Võ Nguyên Giáp, tham luận „Đại thắng mùa xuân 1975- Bản lĩnh và trí tuệ VN“ được tổ chức trong 2 ngày 14 và 15.4.2005 tại dinh Thống nhất, Cộng sản điện tử 14.4.05
VNG tố cáo Lê Đức Anh: họ đã biến Tổng cục II phụ trách tình báo thành một cơ quan riêng
„Có những hoạt động phá hoại Đảng nghiêm trọng một cách có hệ thống, có tổ chức kéo dài hàng chục năm đặt máy nghe trộm các đồng chí lãnh đạo và các cán bộ cấp cao, sử dụng những thông tin sai lệch để phá rối và chia rẽ nội bộ, cố tình gây ra bè phái trong Đảng, tạo ra chứng cứ giả để hãm hại những cán bộ tốt của Đảng, vi phạm nghiêm trọng đến điều lệ Đảng, vi phạm pháp luật Nhà nước và kỉ luật của quân đội“.[15]
Trong bản điều trần 7 điểm gởi TBT Nông Đức Mạnh và BCT ngày 3.1.04 tướng Giáp đã đòi „không cho phép duy trì mãi một tổ chức siêu đảng, siêu chính phủ“[16] như Tổng cục II. Nhiều ủy viên BCT, TUĐ và sĩ quan cấp tướng cũng đã lên tiếng đòi phải trừng trị Lê Đức Anh. Nhưng một số người có quyền lực cũng vẫn ngang ngược xếp vụ này sang một bên như vụ PMU 18 sau này!
15] . Bản điều trần 7 điểm của tướng Võ Nguyên Giáp, DC&PT số 28,6.04, tr.53-58
[16] . Võ Nguyên Giáp, như trên
Võ Nguyên Giáp, một trong những ngừơi sáng lập chế độ, vào dịp kỉ niệm 50 năm chiến thắng Điện biên phủ, đã viết trên tờ Nhân dân về các tệ trạng trong đảng và ngoài xã hội đang là nguy cơ làm cho chế độ tiêu vong:
“..Điều mà hiện nay toàn Đảng, toàn dân quan tâm và lo lắng là…một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên [những ngừơi có quyền lực] suy thoái về chính trị, đạo đức, tiêu cực, quan liêu, tham nhũng, lãng phí vẫn diễn ra nghiêm trọng, đang làm giảm uy tín và sức mạnh lãnh đạo của Đảng, đe doạ sự tồn vong của Đảng.“ [3]
http://www.dcpt.org/bao_dcpt/vietngu/so_28/baibao/taisaochinhdondang.htm#_edn3
7-Trần Bạch Đằng, nguyên cán bộ cao cấp phụ trách trí vận Trung Ương Đảng đã nói thẳng:
Rốt cuộc Ðảng trở thành cái chỗ dành nhau, vô để có địa vị, có quyền lợi chứ không phải vì lý tưởng gì cả…
Rồi một vấn đề rất lớn nhưng chúng ta nói vừa phải là chúng ta huy động tài năng, nhưng với cách nhìn này thì tài năng là cái gì.
„Rốt cuộc tài năng là thằng nào nịnh giỏi, thằng nào bợ đít hay; dạ dạ, dạ dạ, vâng vâng, chí phải, chí phải thì thằng đó „tài năng“.“[8]
[8] . Trần Bạch Đằng, trong ý kiến phát biểu của các đồng chí „Cách mạng lão thành“ về „dự thảo báo cáo“ phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân vì „dân giầu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh“ cuối 2002, trong tạp chí Dân chủ & Phát triển (DCPT) số 28, 6.04, tr. 44-52.
Nói thật với các đồng chí mỗi ngày tôi nhận được rất nhiều thư tố cáo. Có lẽ chỗ này là chỗ người ta còn có thể nói được. Ðọc xong rồi tôi nhức đầu ghê lắm. Ăn hiếp dân từ cái tay khóm trưởng, tổ trưởng quá lộng hành. Rồi thì thư tay can thiệp của mấy ông, tôi nói cả mấy ông Bộ Chính trị can thiệp nữa.
“Khi nói đại đoàn kết toàn dân có nghĩa là để các tầng lớp đại đoàn kết với nhau, nhưng mà chủ yếu là Ðảng làm trung tâm đại đoàn kết như thế nào, trước hết phải trách mình. Cuối cùng rồi chúng ta lại thành ra cái hẹp hòi, một cái tổ chức chỉ lo lợi ích của riêng mình thôi.”
http://www.dcpt.org/bao_dcpt/vietngu/so_28/baibao/cachmanglaothanh.htm
8-Lê Đức Thọ Thường Trực Ban Bí Thư Trung Ương nói về sự băng hoại đạo đức của cán bộ sau 1975: Trong thời chiến tranh nhiều cán bộ không chết vì viên đạn đồng, nhưng thời bình lại chết vì „viên đạn bọc đừơng“, do tiền bạc, gái gấm. Từ 1986 tới nay thì nhiều cán bộ ngộp thở vì những đồng Dollar xanh! Và để bảo vệ cho mình được tự do tham lam, người có quyền đều có khuynh hướng mở rộng cái quyền của mình ra một cách tuyệt đối.
9-Trần Văn Giàu, một triết gia đầu đàn của chế độ, xác nhận Đảng là tư tưởng:
„Làm triết học khó gì, các anh cứ xách cặp theo tôi, tôi đi đến đâu, tôi nói cái gì thì các anh cứ nghe, đó là triết học“ [11]
Hay Đảng là luật pháp „Tổ chức làm chi, luật là chính trị, đâu cần làm khoa luật nữa!“ Và Đảng là đạo đức: „Chính trị đủ rồi, không cần gì môn đạo đức, luân lí cả!“[12]
http://www.dcpt.org/bao_dcpt/vietngu/so_28/baibao/taisaochinhdondang.htm#_edn11
Trần Văn Giầu, một trí thức XHCN hàng đầu, vào thời gian đó đã phài nhìn nhận:
„Tôi đã 70 tuổi đời nhưng chưa thấy thời kì nào mà người nông dân nghèo như bây giờ, hết mùa rồi không còn cái gì cả, giáp hạt thì cả xứ Bạc liêu cũng đói chứ đừng nói chi đến Thanh hoá!“ (3)
10- Lê Khả Phiêu cựu Tổng Bí Thư đã nhìn nhận:
„Anh có chức gắn với anh có tiền, quyền sinh ra tiền, có tiền dựa vào quyền để sinh ra nhiều tiền hơn (thậm chí sinh ra quyền). Anh có tiền bám lấy anh có quyền, đến chừng mực nào đó nó sẽ chi phối anh có quyền. Hai cái cấu kết nhau đục vào nội bộ đảng, nội bộ bộ máy nhà nước. Nói hình tượng, nó như một khối ung thư nằm trong cơ thể“[11]
[11] . Lê Khả Phiêu, Chống tham nhũng: Phải tự xem lại bản thân mình!“, TT 25.5.05
11 Tr ần Đ ộ :Nhận định chung của tướng Trần Độ về chế độ hiện nay ở VN là:
„Chuyên chính tư tưởng hiện nay ở VN là tổng hợp các tội ác ghê tởm của Tần Thuỷ Hoàng và các vua quan tàn bạo của Trung quốc, cộng với tội ác của các chế độ phát-xit, độc tài.“(5)
“Những ngừơi cầm đầu chế độ là những ngừơi „lưu manh tư tửơng“, còn trong hành động họ là „lãnh đạo dối lừa, Đảng đối lừa, cán bộ dối lừa“!
12- Đỗ Mừơi cũng xác nhận, mọi hoạt động kinh tài cho Đảng đều do BCT và Ban bí thư quyết định và theo dõi. [17] Nhiều DNNN đựơc giao cho các đơn vị quân đội và công an và một số các lãnh chúa có thế lực ở trung ương và địa phương. Các DNNN vừa là cơ quan kinh tài riêng của ĐCSVN, vừa là chỗ để những ngừơi có quyền lực chia chác tiền bạc và địa vị cho các phe nhóm vây cánh để củng cố thế lực. Vì nó giữ nhiệm vụ quan trọng cho sự tồn vong của chế độ, nên các DNNN dù có thua lỗ nhưng vẫn được giúp đỡ tiếp tục. Việc này Đỗ Mừơi đã nói rất rõ chỉ ít hôm trứơc ngày HNTU 3 (8.01) họp bàn về tương lai của các DNNN:
„Cần xem xét hiệu quả (của một DNNN) không chỉ ở lỗ lã đơn thuần cho từng doanh nghiệp riêng rẽ, mà cần đánh giá hiệu quả kinh tế-chính trị-xã hội tổng hợp do doanh nghiệp đó tạo ra. Một DNNN xét riêng là lỗ, nhưng nó tạo điều kiện cho các ngành kinh tế khác phát triển hoặc phục vụ cho nhiệm vụ chính trị xã hội quan trọng của đảng và nhà nước, thì vì lợi ích toàn cục vẫn cần phải được nhà nước giúp cho doanh nghiệp đó tồn tại và phát triển
Cả đến quyết định tiến hành cải tổ lại trên 5.000 doanh nghiệp nhà nước (DNNN) cũng vẫn dẫm chân tại chỗ. Hầu hết các doanh nghiệp này đều làm ăn thua lỗ. Tổng số nợ của nó tính tới cuối năm 2000 đã lên tới 190.000 tỉ đồng (tương đương trên 13 tỉ USD) [15] và các ngân hàng vẫn phải dành phần chính tiền bạc cho các DNNN vay với lãi suất thấp
theo Chỉ thị số 12 của CT/TW của BCT ngày 31.7.87 đã cho phép Ban này được tổ chức những công ti để kinh tài gây quĩ cho Đảng. [16] Vào dịp này ngay Đỗ Mừơi cũng xác nhận, mọi hoạt động kinh tài cho Đảng đều do BCT và Ban bí thư quyết định và theo dõi.
13-TT Nguyễn Tấn Dũng kiêm Trưởng ban Trung ương chỉ đạo phòng, chống tham nhũng, Khi Ủy ban Kiểm tra trung ương tha Nguyễn Việt Tiến thì Nguyen Tấn Dũng đã ủng hộ; đến khi BBT đòi cách chức ông Tiến thì người cầm đầu chính phủ hạ bút kí ngay. Nguyễn Tấn Dũng đang tự chứng tỏ người cầm cờ rất dở cho bọn tham quan trong BCT
chính phủ Nguyễn Tấn Dũng vào cuối tháng 1.08 đã ban hành hai Nghị định số 11 và 12 ra lệnh cấm công nhân không được đình công „bất hợp pháp“ và trong trường hợp này các công nhân có thể „bị phạt bồi thường“ cho phía chủ nhân, kể cả bị tù.
Nhưng với việc chế độ đưa 10 công nhân ra tòa sắp tới được coi là kết quả của Nghị định của Nguyễn Tấn Dũng cấm đình công bộc pháp và phải bồi thường cho chủ nhân. Vậy thử hỏi: Những người cầm đầu chế độ toàn trị đang bảo vệ quyền lợi chính đáng của công nhân, hay đang đứng ra bảo vệ chủ nhân nước ngoài bóc lột hàng triệu người lao động VN ?
Cụ thể nhất là Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh cho bộ Công an, Viện Kiểm sát phải đưa sớm ra xét xử nghiêm minh 8 vụ tham nhũng nổi cộm đang làm nhân dân rất bức xúc, trong đó lớn nhất là PMU 18
Như thế, nay khi so sánh các lời tuyên bố và các hoạt động của ông Dũng với các kết quả thực sự trong việc chống tham nhũng lớn nhất và tác hại nhất là vụ PMU 18 thì thấy đã có sự đảo lộn 180 ° so với hai năm trước khi Nguyễn Tấn Dũng mới nhận chức TT. Từ các tuyên bố nẩy lửa của Nguyễn Tấn Dũng là sẽ trừng trị thẳng tay các tham quan bất cứ đang giữ chức vụ gì hai năm trước đây thì nay những người này lại được tha bổng, hoặc được thăng chức. Trong khi đó những ai tìm cách trừng trị tham nhũng và tố tham nhũng thì lại bị điều tra hoặc phải ngồi tù! Như vậy Nguyễn Tấn Dũng đã phải đầu hàng trước bọn tham quan và phản bội những gì đã hứa hẹn!
Tóm lại, các diễn biến chung quanh các hoạt động chống tham nhũng trong hai năm làm TT cho thấy rõ là, Nguyễn Tấn Dũng không có ý chí thực sự chống nạn tham nhũng, uy quyền của ông cũng không có nhiều trong nhóm lãnh đạo hiện nay. Uy quyền rất giới hạn của Nguyễn Tấn Dũng lại càng giảm mạnh từ khi ông đã không giải quyết được nạn lạm phát phi mã. Chính sự thỏa hiệp lười biếng và bất lực trong việc chống tham nhũng nên Nguyễn Tấn Dũng đã tự làm mất uy tín trong nhân dân và dư luận quốc tế! Trong vụ PMU 18 “tài” của Nguyễn Tấn Dũng là đã biến từ một con voi thành con chuột nhắt. Nhưng cũng chính vì thế nên Nguyễn Tấn Dũng đã tự làm mất uy tín của một nhà lãnh đạo cũng theo hướng như vậy!
Nguyễn Tấn Dũng nhắm mắt và che tai trước chủ trương bá quyền của Bắc kinh
Trong tư cách người đứng đầu chính phủ một nước, nhưng Nguyễn Tấn Dũng đã giữ thái độ câm như hến trong việc Bắc kinh công bố việc sát nhập hành chánh hai quần đảo Hoàng sa-Trường sa của VN vào quận Tam sa của Trung quốc vào đầu tháng 12.07 [25] Trong dịp này tứ trụ triều đình XHCN Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng đã chủ trương bốn không: Không cho nhân dân trong nước biết, không thông tin trước dư luận quốc tế, không đưa vấn đề này ra trước Hội đồng bảo an Liên hiệp quốc và không cho sinh viên, thanh niên VN được biểu tình chống BK. Không đủ can đảm chống hành động ngang ngược của bá quyền Bắc kinh, đã thế giữa tháng 12.07 Nguyễn Tấn Dũng còn huy động lực lượng công an ngăn cản sinh viên, học sinh và nhiều giới khác tổ chức các cuộc biểu tình ở Hà nội và Sài gòn kết án việc làm xâm lấn lãnh thổ VN của chế độ Bắc kinh.
Giữa tháng 3 vừa qua khi nhân dân Tây tạng đứng lên phản đối Bắc kinh đàn áp thô bạo thì phát ngôn viên của bộ Ngoại giao của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã hoàn toàn đứng về lập trường của Bắc kinh. Ngày 19.3 Phát ngôn viên bộ Ngoại giao của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố: „Mọi vấn đề liên quan đến Tây tạng là công việc nội bộ của Trung quốc.”[26]
Nguyễn Tấn Dũng còn đưa ra nhận định rất sai lầm và nguy hiểm: „Trung quốc mạnh lên, Trung quốc phát triển là có lợi cho sự lớn mạnh, sự phát triển của cả khu vực và thế giới.“ [28]
Như thế, qua các sự kiện trên đây đã cho thấy, Nguyễn Tấn Dũng đã nhìn nhận chính thức sự xâm lược Tây tạng của Trung Hoa trước đây hơn nửa thế kỉ là hợp pháp! Thái đô này không chỉ tỏ ra khiếp nhược mà còn là cái nhìn vô cùng thiển cận và nguy hiểm cho quyền lợi chính đáng và lâu dài của đất nước. Hành động như thế Nguyễn Tấn Dũng chỉ muốn đạt mục tiêu cốt là mình trụ được ghế TT tiếp!
Luật báo chí của VN là luật báo chí rất cởi mở. Nhiều nhà lãnh đạo của các nước gặp tôi cũng đều nói với tôi là VN có luật báo chí rất thông thoáng mà ngay nước họ cũng không có!” [30]
Khi nghe lời phát biểu trên, những ai am tường tình hình VN không chỉ phải thờ dài vì sự dối trá trắng trợn của người cầm đầu chính phủ CS mà còn đánh giá rất thấp về tư cách đạo đức của Nguyễn Tấn Dũng. Cũng trong cuộc phỏng vấn này Nguyễn Tấn Dũng còn trí trá và phủ nhận về việc chế độ đang giam giữ nhiều tù nhân chính trị:
„Việt Nam không có người nào bị bắt do bất đồng chính kiến. Đó là một sự ngộ nhận. Tất cả những người bị các cơ quan bảo vệ pháp luật ở Việt Nam khởi tố, bắt giam theo luật pháp Việt Nam là những người vi phạm pháp luật Việt Nam. Điều đó là một điều bình thường, tất cả các nước khác trên thế giới này, hay nhân loại này đều như thế.“[31
Khi nhà báo người Anh H. Hawsley hỏi “ Như thế ngài có thể khẳng định với chúng tôi rằng Việt Nam cũng tự do như các nước Phương Tây hay không?“, Nguyễn Tấn Dũng đã trả lời nguyên văn:
„Mỗi nước có điều kiện lịch sử, văn hóa, luật pháp khác nhau. Tự do của công dân mỗi nước tôi nghĩ rằng đều phải là tự do trong khuôn khổ pháp luật nước đó. Không thể, và cũng không nên so sánh rằng Phương Tây có tự do hơn hay Phương Đông hay Việt Nam có tự do hơn. Bởi vì tự do của mỗi công dân của mỗi quốc gia là tự do trong khuôn khổ pháp luật nước đó, mà pháp luật của nước đó là ý chí, nguyện vọng của dân tộc đó. Không thể lấy luật pháp nước này so sánh với nước khác. Mỗi sự so sánh đều là khập khiễng, đều là không biện chứng.“[32]
Đọc những dòng trên đây người ta thấy rõ con người thực sự của Thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng: Kiến thức quá tồi, lí luận ngụy biện cùng cực, tính tình rất cao ngạo không biết giữ tự trọng tối thiểu! Bình thường ra người ta không thể nghĩ là một người như thế lại có thể đứng đầu chính phủ của một nước
Trái với những lời tuyên bố kịch cỡm trên đây, có thể nói, trong hai năm cầm quyền của Nguyễn Tấn Dũng số những người dân chủ đấu tranh bằng phương pháp phi bạo lực đã bị giam giữ đạt con số kỉ lục. Trong số này có cả một số Việt kiều muốn về nước tham gia đấu tranh dân chủ cũng bị bắt giữ. Cao điểm của nó là vào dịp Tết Đinh Hợi (2007) mấy chục người dân chủ đã bị bắt và bị tù nhiều năm, vì những người cầm đầu chế độ toàn trị lo sợ rằng sự chống đối của những người dân chủ có thể nổ bùng thành một phong trào quần chúng rộng lớn trước cuộc bầu cử QH bịp bợm vào tháng 5.2007. Chính vì thế, để triển khai kế hoạch “ổn định là trên hết” theo bài bản của Đặng Tiểu Bình đàn áp dẫm máu cuộc đấu tranh phi bạo lực của sinh viên Trung quốc đầu 1989, chính phủ của ông Dũng đã được lệnh của phe bảo thủ trong BCT phải ra tay hành động sớm
Kịp thời và kiên quyết loại trừ những nhân tố có khả năng gây mất ổn định chính trị-xã hội trong suốt quá trình đổi mới; đặc biệt, trong những năm đầu đất nước gia nhập WTO, khi chúng ta chưa có đầy đủ những điều kiện thuận lợi và kinh nghiệm hòa nhập với „sân chơi“ quốc tế.“ [33]
Vì vậy, trong dịp này một số trí thức dân chủ trẻ tuổi nổi tiếng cũng bị đưa ra tòa như hai Luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân. Đáng kể nữa là Linh mục Nguyễn Văn Lý bị bắt trở lại và bị đưa ra tòa án. Trước tòa công an đã bịt miệng Linh muc Lý không cho ông phát biểu. Hình ảnh bịt miệng LM Nguyễn Văn Lý đã gây xúc động và bất bình lớn trong dư luận VN và quốc tế. Đây rõ ràng là một hình ảnh ô nhục cho chính phủ Nguyễn Tấn Dũng và là cách trả lời thẳng thắn và rõ ràng về những tuyên bố trơ chẽn của ông Dũng với đài BBC.
Không chỉ thẳng tay đàn áp những người dân chủ, Nguyễn Tấn Dũng còn sử dụng bộ máy công an mật vụ để đàn áp giải tán các cuộc khiếu kiện của dân oan ở Sài gòn và Hà nội. Khi HT Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện hóa đạo Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất gặp gỡ và tỏ sự thông cảm với nhân dân khiếu kiện thì các cơ quan tuyên truyền của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã lên tiếng thóa mạ, bôi xấu và chụp mũ !
* * *
Như vậy, căn cứ vào những tuyên bố và hứa hẹn với những kết quả việc làm của Nguyễn Tấn Dũng trong tư cách là Thủ tướng suốt hai năm qua thì chính ông Dũng đã chứng tỏ là ông đã không đạt được mục tiêu đã đề ra: 1. Nói là cương quyết chống tham nhũng, nhưng sau hai năm làm TT và trực tiếp chỉ huy chống tham nhũng, nhưng cuối cùng Nguyễn Tấn Dũng đã phải đầu hàng bằng cách thả hoặc thăng chức các quan tham nhũng, trong khi ấy lại bịt miệng báo chí và bỏ tù các nhà báo tố tham nhũng. 2. Nguyễn Tấn Dũng nói là quyết đưa kinh tế VN phát triển cao và liên tục đồng thời không để lạm phát cao hơn mức tăng trưởng kinh tế. Nhưng sau hai năm làm TT, Nguyễn Tấn Dũng đã để cho nạn lạm phát cao nhất từ 15 năm qua, cao gần gấp 4 lần mức tăng trưởng kinh tế. Nạn lạm phát phi mã đang phá hủy kinh tế VN và đẩy nhiều triệu nhân dân vào cảnh đói nghèo! 3. Trong nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, là người đứng đầu chính phủ, Nguyễn Tấn Dũng đã không đủ dũng cảm phản đối nhà cầm quyền Bắc kinh đã đưa ra những quyết định sai trái và ngang ngược đối với một phần lãnh thổ của VN. Không những thế chính phủ Nguyễn Tấn Dũng còn nhìn nhận công khai việc xâm lăng trắng trợn Tây tạng của Bắc kinh. Điều này chỉ khuyến khích Bắc kinh tiếp tục chủ nghĩa bá quyền ngay cả với VN. 4. Trong lãnh vực dân quyền, chỉ mới hai năm cầm quyền Nguyễn Tấn Dũng đã đưa ra những Nghị định cấm đình công, Chỉ thị cấm báo chí… Đây là những hành động ngăn cấm công dân được quyền sử dụng các quyền chính đáng của mình. Tệ hại hơn nữa là mới chỉ hai năm cầm đầu chính phủ số các tù chính trị và tôn giáo dưới thời Nguyễn Tấn Dũng đã đạt kỉ lục. Điều này chứng minh là, chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đang chà đạp trắng trợn các quyền tự do căn bản của nhân dân căn cứ theo Tuyên ngôn quốc tế Nhân quyền. cũng như ngay cả Hiến pháp 1992 của chế độ này.
Đối chiếu giữa tuyên bố và hành động, giữa nói và làm trong hai năm qua của ông Dũng trong tư cách là Thủ tướng, người ta phải nhớ lại câu nói “bất hủ” của ông trong cuộc nói chuyện trực tuyến lần đầu tiên với tư cách TT ngày 9.2.07. Khi được hỏi là trong cuộc sống hàng ngày ông yêu gì nhất và ghét gì nhất, thì ông Dũng đã hồ hởi nói rằng: “Tôi yêu nhất, quý nhất là sự trung thực và tôi cũng ghét nhất, giận nhất là sự giả dối.”[34] Hai năm ngẫm lại thì ai cũng thấy, Nguyễn Tấn Dũng chỉ như cái thùng rỗng kêu to mà thôi!
Như vậy có thể kết luận là, chính những thất bại và sai lầm trong việc điều hành chính phủ trong các lãnh vực quan trọng suốt hai năm qua và thái độ vừa kiêu căng vừa trí trá, nói một đằng làm một nẻo đã khiến cho Nguyễn Tấn Dũng ngày càng mất uy tín trong nhân dân VN và quốc tế. Quyền lực của ông Dũng ngay trong BCT ngày càng bị giới hạn. Nay Nguyễn Tấn Dũng chỉ như cái bóng của những người bảo thủ độc tài trong BCT.
Những việc làm phản dân chủ của Nguyễn Tấn Dũng suốt trong hai năm làm TT khiến cho bộ lông cừu đã bị rơi để nguyên hình con hổ hung dữ. Nay không có ai còn nuôi ảo tưởng rằng Nguyễn Tấn Dũng là một người cấp tiến được nữa! Nguyễn Tấn Dũng đang tự hủy uy tín của mình do trình độ kiến thức rất giới hạn và tư cách đạo đức rất tồi tệ.
Chế độ thế nào thì sẽ có những người lãnh đạo như thế!
CHXHCN VN nói gì ,nghỉ gì?
Long Điền
http://www.vietnamreview.com/modules.php?name=News&file=print&sid=8091
1-Mai Chí Thọ, nguyên ủy viên BCT và Bộ trưởng An ninh (nay là bộ Công an) đã nói thẳng là:
„Nói thật với các anh tôi có cảm giác, chẳng bao lâu nữa Đảng mất quyền lãnh đạo. Có thể lúc đó tụi tôi còn sống hay đã chết. Tôi nói thật suy nghĩ của một người đã chiến đấu tuy không được lâu như khai quốc công thần, nhưng cũng gần 70 năm tuổi đảng và nhiều người cũng nói với tôi như thế chứ không phải một mình tôi.“ [2]
[2] . Mai Chí Thọ, trong ý kiến phát biểu của các đồng chí „Cách mạng lão thành“ về „dự thảo báo cáo“ phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân vì „dân giầu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh“ cuối 2002, trong tạp chí Dân chủ & Phát triển (DCPT) số 28, 6.04,tr. 44-52
Mai Chí Thọ đã nhận xét về sự thay lòng đổi dạ của những người cầm quyền hiện nay: „Chỉ tiền thôi, mà lí tưởng CS phai nhạt là nó có cái lí do khách quan của nó.“ [12]
2- Nguyễn Minh Triết: Chủ tịch nước đã phải lên tiếng vừa đe dọa vừa bênh vực cho rằng:
„Dù ai nói ngả nói nghiêng, dù ai có muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp gì đó thì không có chuyện đó. Bỏ cái đó đồng nghĩa với chúng ta tuyên bố chúng ta tự sát, cho nên phải củng cố công tác chính trị tư tưởng, củng cố vai trò của Đảng.“[3]
3] . Nguyễn Minh Triết: „Bỏ Điều 4 Hiến pháp…là tự sát“!, trong DC&PT số 34, 10.07, tr. 66-67
3- Đặng Quốc Bảo,tướng, nguyên Ủy viên Trung ương đảng (TUĐ) và Bí thư Thứ nhất Đoàn Thanh niên CS HCM đã xác nhận:
„Họ đã phải điều chỉnh ngôn ngữ, điều chỉnh tư duy, điều chỉnh đến mức tự đánh mất mình: Không điều chỉnh thì chết ngay, không đứng được.“ [4]
4] . Đặng Quốc Bảo, Về xây dựng đảng, trình bày ngày 18.7.03 trong cuộc họp của Hội đồng Lí luận Trung ương mời các „Cách mạng lão thành“ , DC&PT số 28, 6.04, tr. 59-67
Đặng Quốc Bảo, nguyên UVTUĐ và Bí thư thứ nhất Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, xác nhận:
„Nửa sau thế kỷ 20 những yếu tố của sự khủng hoảng đã xuất hiện và dần dần nó chín muồi, đi tới trạng thái các Đảng cộng sản bị mất quyền lãnh đạo trong việc dẫn dắt nhân dân đi vào tương lai và người ta thất vọng. Hệ thống ấy là hệ thống bị tha hoá. Việt Nam cũng thế.“[9
4-Hoàng Tùng, nguyên Bí thư TUĐ và Trưởng ban Tuyến huấn Trung ương đã nói rõ:
„Thật không ngoa: Gengis Khan, Napoleon, Hitler không thể sánh vai với Stalin; Tần Thủy Hoàng, Hán cao Tổ, Đường Thái Tôn không thể sánh với Mao Trạch Đông.“[5]
5] . Hoàng.Tùng, Thời đại mới, tư tưởng mới! Thử suy nghĩ về tiền đồ chủ nghĩa Mác, Hà nội 2000, trong DC&PT 30, 7.05, tr. 7
5-cựu TT Võ Văn Kiệt mất năm 2008 cũng đã nhiều lần công khai đòi phải dân chủ hóa ngay trong nội bộ ĐCS để dân chủ hóa xã hội. Nhưng các lời này như nước đổ lá khoai đối với nhóm có quyền lực!
« Hiện tham nhũng, tiêu cực, lãng phí như rươi. Thế nhưng tôi không thấy có tiếng nói đấu tranh của đoàn trong các cơ quan xí nghiệp và ngay cả trong trường học. Vị trí của đoàn hơi mờ nhạt trong lãnh vực này ». Đảng, đoàn không chống tham nhũng , còn bao che tham nhũng.
Theo ông Kiệt, « không thể nhận thức một cách thô thiển báo chí chỉ là công cụ trực tiếp của một cơ quan, tổ chức nào đó. Báo chí chỉ thật sự hữu ích khi đồng thời trở thành công cụ của xã hội, của đại chúng ».Báo chí không phải phuc vụ cho đảng mà phải phuc vụ dân
“Điều rõ ràng, ở đây, là cuộc đua của chính quyền chạy theo quản lý các blog chỉ mới bắt đầu, bởi ngay quan chức của bộ thông tin-truyền thông cũng công nhận rằng nhà nước « không thể cấm blog » Phải có tự do báo chí
http://www.diendan.org/viet-nam/vu-bao-tuoi-tre-ong-vo-van-kiet-len-tieng/
Trách nhiệm lãnh đạo đất nước của Đảng không phải là quyết giữ những điều trong Hiến pháp, mà đòi hỏi Đảng phải làm được trong thực tế vai trò của mình đối với dân tộc để giữ trọng trách lãnh đạo đất nước, giữ được sự ủng hộ của nhân dân đối với đảng. Nếu không giữ được, không làm được đầy đủ chuyện này, dân tộc sẽ quyết định.
http://vietnamnet.vn/baylenvietnam/2007/01/649371/
Người nghèo - những hộ thu nhập thấp, những người phải chạy ăn từng bữa, trên thực tế, chỉ được thụ hưởng rất ít các kết quả tăng trưởng; trong khi, chính họ phải gần như lãnh trọn những hậu quả do lạm phát đang diễn ra.
Nhưng, chúng ta hãy nhìn vào các số liệu điều tra sau đây của UNDP để thấy, chúng ta đã thực sự làm được những gì: Nhóm 20% những người giàu nhất ở Việt Nam hiện đang hưởng tới 40% lợi ích từ các chính sách an sinh xã hội của nhà nước; Trong khi, nhóm 20% những người nghèo nhất chỉ nhận được 7% lợi ích từ nguồn này.
http://www.tuanvietnam.net//vn/sukiennonghomnay/3458/index.aspx
6-Võ Nguyên Giáp cựu Tổng Tham Mưư Trưởng đã nhìn nhận:
„Phải nói rằng hiện nay nước ta đang còn là một trong những nước nghèo trên thế giới, cơ cấu kinh tế phần lớn còn là nông nghiệp, năng suất lao động thấp kém hàng trăm lần, trình độ công nghệ lạc hậu hàng thế kỉ so với các nước phát riển.“ [6]
[6] . Võ Nguyên Giáp, tham luận „Đại thắng mùa xuân 1975- Bản lĩnh và trí tuệ VN“ được tổ chức trong 2 ngày 14 và 15.4.2005 tại dinh Thống nhất, Cộng sản điện tử 14.4.05
VNG tố cáo Lê Đức Anh: họ đã biến Tổng cục II phụ trách tình báo thành một cơ quan riêng
„Có những hoạt động phá hoại Đảng nghiêm trọng một cách có hệ thống, có tổ chức kéo dài hàng chục năm đặt máy nghe trộm các đồng chí lãnh đạo và các cán bộ cấp cao, sử dụng những thông tin sai lệch để phá rối và chia rẽ nội bộ, cố tình gây ra bè phái trong Đảng, tạo ra chứng cứ giả để hãm hại những cán bộ tốt của Đảng, vi phạm nghiêm trọng đến điều lệ Đảng, vi phạm pháp luật Nhà nước và kỉ luật của quân đội“.[15]
Trong bản điều trần 7 điểm gởi TBT Nông Đức Mạnh và BCT ngày 3.1.04 tướng Giáp đã đòi „không cho phép duy trì mãi một tổ chức siêu đảng, siêu chính phủ“[16] như Tổng cục II. Nhiều ủy viên BCT, TUĐ và sĩ quan cấp tướng cũng đã lên tiếng đòi phải trừng trị Lê Đức Anh. Nhưng một số người có quyền lực cũng vẫn ngang ngược xếp vụ này sang một bên như vụ PMU 18 sau này!
15] . Bản điều trần 7 điểm của tướng Võ Nguyên Giáp, DC&PT số 28,6.04, tr.53-58
[16] . Võ Nguyên Giáp, như trên
Võ Nguyên Giáp, một trong những ngừơi sáng lập chế độ, vào dịp kỉ niệm 50 năm chiến thắng Điện biên phủ, đã viết trên tờ Nhân dân về các tệ trạng trong đảng và ngoài xã hội đang là nguy cơ làm cho chế độ tiêu vong:
“..Điều mà hiện nay toàn Đảng, toàn dân quan tâm và lo lắng là…một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên [những ngừơi có quyền lực] suy thoái về chính trị, đạo đức, tiêu cực, quan liêu, tham nhũng, lãng phí vẫn diễn ra nghiêm trọng, đang làm giảm uy tín và sức mạnh lãnh đạo của Đảng, đe doạ sự tồn vong của Đảng.“ [3]
http://www.dcpt.org/bao_dcpt/vietngu/so_28/baibao/taisaochinhdondang.htm#_edn3
7-Trần Bạch Đằng, nguyên cán bộ cao cấp phụ trách trí vận Trung Ương Đảng đã nói thẳng:
Rốt cuộc Ðảng trở thành cái chỗ dành nhau, vô để có địa vị, có quyền lợi chứ không phải vì lý tưởng gì cả…
Rồi một vấn đề rất lớn nhưng chúng ta nói vừa phải là chúng ta huy động tài năng, nhưng với cách nhìn này thì tài năng là cái gì.
„Rốt cuộc tài năng là thằng nào nịnh giỏi, thằng nào bợ đít hay; dạ dạ, dạ dạ, vâng vâng, chí phải, chí phải thì thằng đó „tài năng“.“[8]
[8] . Trần Bạch Đằng, trong ý kiến phát biểu của các đồng chí „Cách mạng lão thành“ về „dự thảo báo cáo“ phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân vì „dân giầu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh“ cuối 2002, trong tạp chí Dân chủ & Phát triển (DCPT) số 28, 6.04, tr. 44-52.
Nói thật với các đồng chí mỗi ngày tôi nhận được rất nhiều thư tố cáo. Có lẽ chỗ này là chỗ người ta còn có thể nói được. Ðọc xong rồi tôi nhức đầu ghê lắm. Ăn hiếp dân từ cái tay khóm trưởng, tổ trưởng quá lộng hành. Rồi thì thư tay can thiệp của mấy ông, tôi nói cả mấy ông Bộ Chính trị can thiệp nữa.
“Khi nói đại đoàn kết toàn dân có nghĩa là để các tầng lớp đại đoàn kết với nhau, nhưng mà chủ yếu là Ðảng làm trung tâm đại đoàn kết như thế nào, trước hết phải trách mình. Cuối cùng rồi chúng ta lại thành ra cái hẹp hòi, một cái tổ chức chỉ lo lợi ích của riêng mình thôi.”
http://www.dcpt.org/bao_dcpt/vietngu/so_28/baibao/cachmanglaothanh.htm
8-Lê Đức Thọ Thường Trực Ban Bí Thư Trung Ương nói về sự băng hoại đạo đức của cán bộ sau 1975: Trong thời chiến tranh nhiều cán bộ không chết vì viên đạn đồng, nhưng thời bình lại chết vì „viên đạn bọc đừơng“, do tiền bạc, gái gấm. Từ 1986 tới nay thì nhiều cán bộ ngộp thở vì những đồng Dollar xanh! Và để bảo vệ cho mình được tự do tham lam, người có quyền đều có khuynh hướng mở rộng cái quyền của mình ra một cách tuyệt đối.
9-Trần Văn Giàu, một triết gia đầu đàn của chế độ, xác nhận Đảng là tư tưởng:
„Làm triết học khó gì, các anh cứ xách cặp theo tôi, tôi đi đến đâu, tôi nói cái gì thì các anh cứ nghe, đó là triết học“ [11]
Hay Đảng là luật pháp „Tổ chức làm chi, luật là chính trị, đâu cần làm khoa luật nữa!“ Và Đảng là đạo đức: „Chính trị đủ rồi, không cần gì môn đạo đức, luân lí cả!“[12]
http://www.dcpt.org/bao_dcpt/vietngu/so_28/baibao/taisaochinhdondang.htm#_edn11
Trần Văn Giầu, một trí thức XHCN hàng đầu, vào thời gian đó đã phài nhìn nhận:
„Tôi đã 70 tuổi đời nhưng chưa thấy thời kì nào mà người nông dân nghèo như bây giờ, hết mùa rồi không còn cái gì cả, giáp hạt thì cả xứ Bạc liêu cũng đói chứ đừng nói chi đến Thanh hoá!“ (3)
10- Lê Khả Phiêu cựu Tổng Bí Thư đã nhìn nhận:
„Anh có chức gắn với anh có tiền, quyền sinh ra tiền, có tiền dựa vào quyền để sinh ra nhiều tiền hơn (thậm chí sinh ra quyền). Anh có tiền bám lấy anh có quyền, đến chừng mực nào đó nó sẽ chi phối anh có quyền. Hai cái cấu kết nhau đục vào nội bộ đảng, nội bộ bộ máy nhà nước. Nói hình tượng, nó như một khối ung thư nằm trong cơ thể“[11]
[11] . Lê Khả Phiêu, Chống tham nhũng: Phải tự xem lại bản thân mình!“, TT 25.5.05
11 Tr ần Đ ộ :Nhận định chung của tướng Trần Độ về chế độ hiện nay ở VN là:
„Chuyên chính tư tưởng hiện nay ở VN là tổng hợp các tội ác ghê tởm của Tần Thuỷ Hoàng và các vua quan tàn bạo của Trung quốc, cộng với tội ác của các chế độ phát-xit, độc tài.“(5)
“Những ngừơi cầm đầu chế độ là những ngừơi „lưu manh tư tửơng“, còn trong hành động họ là „lãnh đạo dối lừa, Đảng đối lừa, cán bộ dối lừa“!
12- Đỗ Mừơi cũng xác nhận, mọi hoạt động kinh tài cho Đảng đều do BCT và Ban bí thư quyết định và theo dõi. [17] Nhiều DNNN đựơc giao cho các đơn vị quân đội và công an và một số các lãnh chúa có thế lực ở trung ương và địa phương. Các DNNN vừa là cơ quan kinh tài riêng của ĐCSVN, vừa là chỗ để những ngừơi có quyền lực chia chác tiền bạc và địa vị cho các phe nhóm vây cánh để củng cố thế lực. Vì nó giữ nhiệm vụ quan trọng cho sự tồn vong của chế độ, nên các DNNN dù có thua lỗ nhưng vẫn được giúp đỡ tiếp tục. Việc này Đỗ Mừơi đã nói rất rõ chỉ ít hôm trứơc ngày HNTU 3 (8.01) họp bàn về tương lai của các DNNN:
„Cần xem xét hiệu quả (của một DNNN) không chỉ ở lỗ lã đơn thuần cho từng doanh nghiệp riêng rẽ, mà cần đánh giá hiệu quả kinh tế-chính trị-xã hội tổng hợp do doanh nghiệp đó tạo ra. Một DNNN xét riêng là lỗ, nhưng nó tạo điều kiện cho các ngành kinh tế khác phát triển hoặc phục vụ cho nhiệm vụ chính trị xã hội quan trọng của đảng và nhà nước, thì vì lợi ích toàn cục vẫn cần phải được nhà nước giúp cho doanh nghiệp đó tồn tại và phát triển
Cả đến quyết định tiến hành cải tổ lại trên 5.000 doanh nghiệp nhà nước (DNNN) cũng vẫn dẫm chân tại chỗ. Hầu hết các doanh nghiệp này đều làm ăn thua lỗ. Tổng số nợ của nó tính tới cuối năm 2000 đã lên tới 190.000 tỉ đồng (tương đương trên 13 tỉ USD) [15] và các ngân hàng vẫn phải dành phần chính tiền bạc cho các DNNN vay với lãi suất thấp
theo Chỉ thị số 12 của CT/TW của BCT ngày 31.7.87 đã cho phép Ban này được tổ chức những công ti để kinh tài gây quĩ cho Đảng. [16] Vào dịp này ngay Đỗ Mừơi cũng xác nhận, mọi hoạt động kinh tài cho Đảng đều do BCT và Ban bí thư quyết định và theo dõi.
13-TT Nguyễn Tấn Dũng kiêm Trưởng ban Trung ương chỉ đạo phòng, chống tham nhũng, Khi Ủy ban Kiểm tra trung ương tha Nguyễn Việt Tiến thì Nguyen Tấn Dũng đã ủng hộ; đến khi BBT đòi cách chức ông Tiến thì người cầm đầu chính phủ hạ bút kí ngay. Nguyễn Tấn Dũng đang tự chứng tỏ người cầm cờ rất dở cho bọn tham quan trong BCT
chính phủ Nguyễn Tấn Dũng vào cuối tháng 1.08 đã ban hành hai Nghị định số 11 và 12 ra lệnh cấm công nhân không được đình công „bất hợp pháp“ và trong trường hợp này các công nhân có thể „bị phạt bồi thường“ cho phía chủ nhân, kể cả bị tù.
Nhưng với việc chế độ đưa 10 công nhân ra tòa sắp tới được coi là kết quả của Nghị định của Nguyễn Tấn Dũng cấm đình công bộc pháp và phải bồi thường cho chủ nhân. Vậy thử hỏi: Những người cầm đầu chế độ toàn trị đang bảo vệ quyền lợi chính đáng của công nhân, hay đang đứng ra bảo vệ chủ nhân nước ngoài bóc lột hàng triệu người lao động VN ?
Cụ thể nhất là Nguyễn Tấn Dũng ra lệnh cho bộ Công an, Viện Kiểm sát phải đưa sớm ra xét xử nghiêm minh 8 vụ tham nhũng nổi cộm đang làm nhân dân rất bức xúc, trong đó lớn nhất là PMU 18
Như thế, nay khi so sánh các lời tuyên bố và các hoạt động của ông Dũng với các kết quả thực sự trong việc chống tham nhũng lớn nhất và tác hại nhất là vụ PMU 18 thì thấy đã có sự đảo lộn 180 ° so với hai năm trước khi Nguyễn Tấn Dũng mới nhận chức TT. Từ các tuyên bố nẩy lửa của Nguyễn Tấn Dũng là sẽ trừng trị thẳng tay các tham quan bất cứ đang giữ chức vụ gì hai năm trước đây thì nay những người này lại được tha bổng, hoặc được thăng chức. Trong khi đó những ai tìm cách trừng trị tham nhũng và tố tham nhũng thì lại bị điều tra hoặc phải ngồi tù! Như vậy Nguyễn Tấn Dũng đã phải đầu hàng trước bọn tham quan và phản bội những gì đã hứa hẹn!
Tóm lại, các diễn biến chung quanh các hoạt động chống tham nhũng trong hai năm làm TT cho thấy rõ là, Nguyễn Tấn Dũng không có ý chí thực sự chống nạn tham nhũng, uy quyền của ông cũng không có nhiều trong nhóm lãnh đạo hiện nay. Uy quyền rất giới hạn của Nguyễn Tấn Dũng lại càng giảm mạnh từ khi ông đã không giải quyết được nạn lạm phát phi mã. Chính sự thỏa hiệp lười biếng và bất lực trong việc chống tham nhũng nên Nguyễn Tấn Dũng đã tự làm mất uy tín trong nhân dân và dư luận quốc tế! Trong vụ PMU 18 “tài” của Nguyễn Tấn Dũng là đã biến từ một con voi thành con chuột nhắt. Nhưng cũng chính vì thế nên Nguyễn Tấn Dũng đã tự làm mất uy tín của một nhà lãnh đạo cũng theo hướng như vậy!
Nguyễn Tấn Dũng nhắm mắt và che tai trước chủ trương bá quyền của Bắc kinh
Trong tư cách người đứng đầu chính phủ một nước, nhưng Nguyễn Tấn Dũng đã giữ thái độ câm như hến trong việc Bắc kinh công bố việc sát nhập hành chánh hai quần đảo Hoàng sa-Trường sa của VN vào quận Tam sa của Trung quốc vào đầu tháng 12.07 [25] Trong dịp này tứ trụ triều đình XHCN Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng đã chủ trương bốn không: Không cho nhân dân trong nước biết, không thông tin trước dư luận quốc tế, không đưa vấn đề này ra trước Hội đồng bảo an Liên hiệp quốc và không cho sinh viên, thanh niên VN được biểu tình chống BK. Không đủ can đảm chống hành động ngang ngược của bá quyền Bắc kinh, đã thế giữa tháng 12.07 Nguyễn Tấn Dũng còn huy động lực lượng công an ngăn cản sinh viên, học sinh và nhiều giới khác tổ chức các cuộc biểu tình ở Hà nội và Sài gòn kết án việc làm xâm lấn lãnh thổ VN của chế độ Bắc kinh.
Giữa tháng 3 vừa qua khi nhân dân Tây tạng đứng lên phản đối Bắc kinh đàn áp thô bạo thì phát ngôn viên của bộ Ngoại giao của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã hoàn toàn đứng về lập trường của Bắc kinh. Ngày 19.3 Phát ngôn viên bộ Ngoại giao của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã tuyên bố: „Mọi vấn đề liên quan đến Tây tạng là công việc nội bộ của Trung quốc.”[26]
Nguyễn Tấn Dũng còn đưa ra nhận định rất sai lầm và nguy hiểm: „Trung quốc mạnh lên, Trung quốc phát triển là có lợi cho sự lớn mạnh, sự phát triển của cả khu vực và thế giới.“ [28]
Như thế, qua các sự kiện trên đây đã cho thấy, Nguyễn Tấn Dũng đã nhìn nhận chính thức sự xâm lược Tây tạng của Trung Hoa trước đây hơn nửa thế kỉ là hợp pháp! Thái đô này không chỉ tỏ ra khiếp nhược mà còn là cái nhìn vô cùng thiển cận và nguy hiểm cho quyền lợi chính đáng và lâu dài của đất nước. Hành động như thế Nguyễn Tấn Dũng chỉ muốn đạt mục tiêu cốt là mình trụ được ghế TT tiếp!
Luật báo chí của VN là luật báo chí rất cởi mở. Nhiều nhà lãnh đạo của các nước gặp tôi cũng đều nói với tôi là VN có luật báo chí rất thông thoáng mà ngay nước họ cũng không có!” [30]
Khi nghe lời phát biểu trên, những ai am tường tình hình VN không chỉ phải thờ dài vì sự dối trá trắng trợn của người cầm đầu chính phủ CS mà còn đánh giá rất thấp về tư cách đạo đức của Nguyễn Tấn Dũng. Cũng trong cuộc phỏng vấn này Nguyễn Tấn Dũng còn trí trá và phủ nhận về việc chế độ đang giam giữ nhiều tù nhân chính trị:
„Việt Nam không có người nào bị bắt do bất đồng chính kiến. Đó là một sự ngộ nhận. Tất cả những người bị các cơ quan bảo vệ pháp luật ở Việt Nam khởi tố, bắt giam theo luật pháp Việt Nam là những người vi phạm pháp luật Việt Nam. Điều đó là một điều bình thường, tất cả các nước khác trên thế giới này, hay nhân loại này đều như thế.“[31
Khi nhà báo người Anh H. Hawsley hỏi “ Như thế ngài có thể khẳng định với chúng tôi rằng Việt Nam cũng tự do như các nước Phương Tây hay không?“, Nguyễn Tấn Dũng đã trả lời nguyên văn:
„Mỗi nước có điều kiện lịch sử, văn hóa, luật pháp khác nhau. Tự do của công dân mỗi nước tôi nghĩ rằng đều phải là tự do trong khuôn khổ pháp luật nước đó. Không thể, và cũng không nên so sánh rằng Phương Tây có tự do hơn hay Phương Đông hay Việt Nam có tự do hơn. Bởi vì tự do của mỗi công dân của mỗi quốc gia là tự do trong khuôn khổ pháp luật nước đó, mà pháp luật của nước đó là ý chí, nguyện vọng của dân tộc đó. Không thể lấy luật pháp nước này so sánh với nước khác. Mỗi sự so sánh đều là khập khiễng, đều là không biện chứng.“[32]
Đọc những dòng trên đây người ta thấy rõ con người thực sự của Thủ tướng CS Nguyễn Tấn Dũng: Kiến thức quá tồi, lí luận ngụy biện cùng cực, tính tình rất cao ngạo không biết giữ tự trọng tối thiểu! Bình thường ra người ta không thể nghĩ là một người như thế lại có thể đứng đầu chính phủ của một nước
Trái với những lời tuyên bố kịch cỡm trên đây, có thể nói, trong hai năm cầm quyền của Nguyễn Tấn Dũng số những người dân chủ đấu tranh bằng phương pháp phi bạo lực đã bị giam giữ đạt con số kỉ lục. Trong số này có cả một số Việt kiều muốn về nước tham gia đấu tranh dân chủ cũng bị bắt giữ. Cao điểm của nó là vào dịp Tết Đinh Hợi (2007) mấy chục người dân chủ đã bị bắt và bị tù nhiều năm, vì những người cầm đầu chế độ toàn trị lo sợ rằng sự chống đối của những người dân chủ có thể nổ bùng thành một phong trào quần chúng rộng lớn trước cuộc bầu cử QH bịp bợm vào tháng 5.2007. Chính vì thế, để triển khai kế hoạch “ổn định là trên hết” theo bài bản của Đặng Tiểu Bình đàn áp dẫm máu cuộc đấu tranh phi bạo lực của sinh viên Trung quốc đầu 1989, chính phủ của ông Dũng đã được lệnh của phe bảo thủ trong BCT phải ra tay hành động sớm
Kịp thời và kiên quyết loại trừ những nhân tố có khả năng gây mất ổn định chính trị-xã hội trong suốt quá trình đổi mới; đặc biệt, trong những năm đầu đất nước gia nhập WTO, khi chúng ta chưa có đầy đủ những điều kiện thuận lợi và kinh nghiệm hòa nhập với „sân chơi“ quốc tế.“ [33]
Vì vậy, trong dịp này một số trí thức dân chủ trẻ tuổi nổi tiếng cũng bị đưa ra tòa như hai Luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Công Nhân. Đáng kể nữa là Linh mục Nguyễn Văn Lý bị bắt trở lại và bị đưa ra tòa án. Trước tòa công an đã bịt miệng Linh muc Lý không cho ông phát biểu. Hình ảnh bịt miệng LM Nguyễn Văn Lý đã gây xúc động và bất bình lớn trong dư luận VN và quốc tế. Đây rõ ràng là một hình ảnh ô nhục cho chính phủ Nguyễn Tấn Dũng và là cách trả lời thẳng thắn và rõ ràng về những tuyên bố trơ chẽn của ông Dũng với đài BBC.
Không chỉ thẳng tay đàn áp những người dân chủ, Nguyễn Tấn Dũng còn sử dụng bộ máy công an mật vụ để đàn áp giải tán các cuộc khiếu kiện của dân oan ở Sài gòn và Hà nội. Khi HT Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện hóa đạo Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất gặp gỡ và tỏ sự thông cảm với nhân dân khiếu kiện thì các cơ quan tuyên truyền của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã lên tiếng thóa mạ, bôi xấu và chụp mũ !
* * *
Như vậy, căn cứ vào những tuyên bố và hứa hẹn với những kết quả việc làm của Nguyễn Tấn Dũng trong tư cách là Thủ tướng suốt hai năm qua thì chính ông Dũng đã chứng tỏ là ông đã không đạt được mục tiêu đã đề ra: 1. Nói là cương quyết chống tham nhũng, nhưng sau hai năm làm TT và trực tiếp chỉ huy chống tham nhũng, nhưng cuối cùng Nguyễn Tấn Dũng đã phải đầu hàng bằng cách thả hoặc thăng chức các quan tham nhũng, trong khi ấy lại bịt miệng báo chí và bỏ tù các nhà báo tố tham nhũng. 2. Nguyễn Tấn Dũng nói là quyết đưa kinh tế VN phát triển cao và liên tục đồng thời không để lạm phát cao hơn mức tăng trưởng kinh tế. Nhưng sau hai năm làm TT, Nguyễn Tấn Dũng đã để cho nạn lạm phát cao nhất từ 15 năm qua, cao gần gấp 4 lần mức tăng trưởng kinh tế. Nạn lạm phát phi mã đang phá hủy kinh tế VN và đẩy nhiều triệu nhân dân vào cảnh đói nghèo! 3. Trong nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, là người đứng đầu chính phủ, Nguyễn Tấn Dũng đã không đủ dũng cảm phản đối nhà cầm quyền Bắc kinh đã đưa ra những quyết định sai trái và ngang ngược đối với một phần lãnh thổ của VN. Không những thế chính phủ Nguyễn Tấn Dũng còn nhìn nhận công khai việc xâm lăng trắng trợn Tây tạng của Bắc kinh. Điều này chỉ khuyến khích Bắc kinh tiếp tục chủ nghĩa bá quyền ngay cả với VN. 4. Trong lãnh vực dân quyền, chỉ mới hai năm cầm quyền Nguyễn Tấn Dũng đã đưa ra những Nghị định cấm đình công, Chỉ thị cấm báo chí… Đây là những hành động ngăn cấm công dân được quyền sử dụng các quyền chính đáng của mình. Tệ hại hơn nữa là mới chỉ hai năm cầm đầu chính phủ số các tù chính trị và tôn giáo dưới thời Nguyễn Tấn Dũng đã đạt kỉ lục. Điều này chứng minh là, chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đang chà đạp trắng trợn các quyền tự do căn bản của nhân dân căn cứ theo Tuyên ngôn quốc tế Nhân quyền. cũng như ngay cả Hiến pháp 1992 của chế độ này.
Đối chiếu giữa tuyên bố và hành động, giữa nói và làm trong hai năm qua của ông Dũng trong tư cách là Thủ tướng, người ta phải nhớ lại câu nói “bất hủ” của ông trong cuộc nói chuyện trực tuyến lần đầu tiên với tư cách TT ngày 9.2.07. Khi được hỏi là trong cuộc sống hàng ngày ông yêu gì nhất và ghét gì nhất, thì ông Dũng đã hồ hởi nói rằng: “Tôi yêu nhất, quý nhất là sự trung thực và tôi cũng ghét nhất, giận nhất là sự giả dối.”[34] Hai năm ngẫm lại thì ai cũng thấy, Nguyễn Tấn Dũng chỉ như cái thùng rỗng kêu to mà thôi!
Như vậy có thể kết luận là, chính những thất bại và sai lầm trong việc điều hành chính phủ trong các lãnh vực quan trọng suốt hai năm qua và thái độ vừa kiêu căng vừa trí trá, nói một đằng làm một nẻo đã khiến cho Nguyễn Tấn Dũng ngày càng mất uy tín trong nhân dân VN và quốc tế. Quyền lực của ông Dũng ngay trong BCT ngày càng bị giới hạn. Nay Nguyễn Tấn Dũng chỉ như cái bóng của những người bảo thủ độc tài trong BCT.
Những việc làm phản dân chủ của Nguyễn Tấn Dũng suốt trong hai năm làm TT khiến cho bộ lông cừu đã bị rơi để nguyên hình con hổ hung dữ. Nay không có ai còn nuôi ảo tưởng rằng Nguyễn Tấn Dũng là một người cấp tiến được nữa! Nguyễn Tấn Dũng đang tự hủy uy tín của mình do trình độ kiến thức rất giới hạn và tư cách đạo đức rất tồi tệ.
Chế độ thế nào thì sẽ có những người lãnh đạo như thế!
Friday, May 02, 2008
Tàu Cộng tra tấn dã man
http://congno-lu-xaotra-bipbom.blogspot.com/2008/03/tu-cng-tra-tn-v-hnh-quyt-t-nhn.html
Thursday, March 27, 2008
Tầu Cộng tra tâ'n và hành quyê't tù nhân (Xin bâ'm vô hinh xem hình lớn hơn)
ky' thỉnh nguyện thư phản đối tầu cộng tra tấn phạm nhân
ky' thỉnh nguyện thư phản đối tầu cộng tra tấn phạm nhân
Nư phạm nhân bị tra tấn
Thương tích do bị tra tấn
Thương tích do bị tra tấn
Thương tích do bị tra tấn
Thương tích do bị tra tấn
Tra tấn bằng cách nướng sắt và áp vào da
Hậu quả của tra tấn
1 trong nhưng hình thức tra tấn
phạm nhân bị đối xử như súc vật
phạm nhân đang bị tra tấn bởi công an tầu cộng
phạm nhân đang bị tra tấn bởi công an tầu cộng
Nữ phạm nhân bị bắt quỳ trên 2 cái tô úp ngược
phạm nhân đang bị tra tấn
phạm nhân đã bị bắt quỳ trên sắt nung nóng
Pham nhân bi. trói gâ.p nguoi lai. (bâ'm hình xem to ho'n)
Nữ phạm nhân bị tra tấn bằng cách đâm tre vào các đầu ngón tay (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
1 trong những hình thức tra tấn của công an tâu cộng
nữ phạm nhân bị dí tàn thuốc vào mặt
xác của tù nhân bi. lâ'y tim, gan, thâ.n . . .
Hậu quả của tra tấn
Nữ phạm nhân sắp bi hành quyết (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
Nữ phạm nhân bị đưa ra pháp trường (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
phạm nhân sắp bi hành quyết (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
Nữ phạm nhân bị đưa ra pháp trường (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
Các phạm nhân sắp bi hành quyết (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
Nữ phạm nhân bi hành quyết bằng cách bắn vô đầu từ phía sau (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
thi thể của Nữ phạm nhân bi hành quyết (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
thi thể của Nữ phạm nhân bi hành quyết(bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
Trên hành tinh nầy chỉ còn 4 quốc gia theo chủ nghiả Cộng Sản man rợ:Táu Cộng,Hàn Cộng,Cuba và Việt Cộng .Mỗi nguời trên thế giới haỷ gop1 1 bàn tay dẹp loài quỷ đỏthì mới mong thế giới thanh bình và tự do thật sự.
Long Điền 30.4.2008
thi thể của Nữ phạm nhân bi hành quyết (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
Posted by CongNo-Lu_XaoTra_BipBom at 9:13 AM
Thursday, March 27, 2008
Tầu Cộng tra tâ'n và hành quyê't tù nhân (Xin bâ'm vô hinh xem hình lớn hơn)
ky' thỉnh nguyện thư phản đối tầu cộng tra tấn phạm nhân
ky' thỉnh nguyện thư phản đối tầu cộng tra tấn phạm nhân
Nư phạm nhân bị tra tấn
Thương tích do bị tra tấn
Thương tích do bị tra tấn
Thương tích do bị tra tấn
Thương tích do bị tra tấn
Tra tấn bằng cách nướng sắt và áp vào da
Hậu quả của tra tấn
1 trong nhưng hình thức tra tấn
phạm nhân bị đối xử như súc vật
phạm nhân đang bị tra tấn bởi công an tầu cộng
phạm nhân đang bị tra tấn bởi công an tầu cộng
Nữ phạm nhân bị bắt quỳ trên 2 cái tô úp ngược
phạm nhân đang bị tra tấn
phạm nhân đã bị bắt quỳ trên sắt nung nóng
Pham nhân bi. trói gâ.p nguoi lai. (bâ'm hình xem to ho'n)
Nữ phạm nhân bị tra tấn bằng cách đâm tre vào các đầu ngón tay (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
1 trong những hình thức tra tấn của công an tâu cộng
nữ phạm nhân bị dí tàn thuốc vào mặt
xác của tù nhân bi. lâ'y tim, gan, thâ.n . . .
Hậu quả của tra tấn
Nữ phạm nhân sắp bi hành quyết (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
Nữ phạm nhân bị đưa ra pháp trường (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
phạm nhân sắp bi hành quyết (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
Nữ phạm nhân bị đưa ra pháp trường (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
Các phạm nhân sắp bi hành quyết (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
Nữ phạm nhân bi hành quyết bằng cách bắn vô đầu từ phía sau (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
thi thể của Nữ phạm nhân bi hành quyết (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
thi thể của Nữ phạm nhân bi hành quyết(bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
Trên hành tinh nầy chỉ còn 4 quốc gia theo chủ nghiả Cộng Sản man rợ:Táu Cộng,Hàn Cộng,Cuba và Việt Cộng .Mỗi nguời trên thế giới haỷ gop1 1 bàn tay dẹp loài quỷ đỏthì mới mong thế giới thanh bình và tự do thật sự.
Long Điền 30.4.2008
thi thể của Nữ phạm nhân bi hành quyết (bâ'm hình Ðê² xem ló'n)
Posted by CongNo-Lu_XaoTra_BipBom at 9:13 AM
Thursday, September 28, 2006
NGHI QUYETQUOC HOI CHAU AU 1481
Bài thuyết trình về Nghị Quyết Quốc Hội Châu Âu 1481.
I)Sự Kiện :
Đầu năm 2006 một tin vui đến với cả nhân loại ,trong đó bao gồm những người dân tại 4 quốc gia Cộng Sản còn lại trên địa cầu: Trung Quốc,Việt Nam ,Bắc Hàn và Cuba. Mạc dù nơi phát sinh chủ nghỉa Cộng Sản Quốc Tế là Liên Sô đã bị nhân dân chính nước họ đạp đổ,nhưng hiểm họa Cộng Sản vẫn còn đó cho gần 1 tỷ ruởi con người vẫn phải sống trong sự kềm kẹp của một chủ nghĩa Vô Nhân đạo nhất hành tinh.Người Việt Nam chúng ta, có lẻ là một dân tôc chịu nhiều tai ương nhất trong lịch sử loài người! Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu,gần một trăm năm nô lệ phương Tây,20 năm rên siết huynh đệ tương tàn , đất nước hứng chịu biết bao bom đạn của Mỹ ,Nga ,Tàu chĩ vì bè lủ Cộng Sản QuôcTế với cuồng vọng bá chủ toàn cầu và bọn nô lệ Công Sản Việt Nam tên tay sai đắc lực và cuồng tín nhất.Cộng Sản Quốc Tế mà Liên Sô là nước đứng đầu,kéo theo các nứơc Đông Âu CS sụp đổ theo, nhưng CSVN vẫn chưa thức tỉnh,chạy theo đàn anh còn lại là Trung Cộng để cũng cố địa vị và quyền lợi cá nhân bỏ mặc sự thống khổ của 83 triệu dân vô tội.Sau khi CSVN cưởng chiếm Miền Nam ,chúng đã ra tay vơ vét tài nguyên Quốc gia,cai trị hà khắc,cấm đoán mọi tự do sinh hoạt,tự do tôn giáo. Đồng bào Hải Ngoại bỏ nước ra đi ,hoài vọng cố hương, đau sót cho đất nước mình nên đã ra công nuôi dưởng ý chí quật cường như cha ông chúng ta đã từng ghi dấu trên lịch sử: Ở dâu có bất công, ở đó có đấu tranh.Chúng ta đã đấu tranh cô đơn, đôi khi còn bị đồng minh củ phản bội nhưng lương tâm loài người đã không bỏ rơi chúng ta. Ngày 25-01-2006, Hội đồng Châu Âu đã trở thành tổ chức quốc tế đầu tiên lên án các tội ác chống lại nhân loại của các chính thể cộng sản tại Liên Xô và các quốc gia khác . Trụ sở “Hội Đồng Châu Âu” hay là “Đại Hội Đồng Nghị Viện Châu Âu”( PACE), nói theo cách Hà Nội là “QUỐC HỘI CHUNG CHÂU ÂU”, một cơ quan dân cử, tức cơ quan lập pháp cao nhất của nhân dân thuộc 46 quốc gia châu Âu, bao gồm cả nước Nga và các nước Đông Âu cộng sản cũ, tọa lạc trong tòa nhà lộng lẫy tại thành phố Strasburg, miền đông bắc nước Pháp, đã có cuộc họp thường niên (bốn lần trong một năm) bỏ phiếu với 99 phiếu thuận (42 phiếu chống), thông qua nghị quyết 1481, trong đó có một số điều khoản tối quan trọng lên án chủ nghĩa cộng sản, đồng nhất chúng với tội ác, có thể tóm tắt nghị quyết tuyệt vời này bằng mấy dòng chữ sau: TOÀN THỂ NHÂN DÂN CHÂU ÂU CỰC LỰC LÊN ÁN CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN VÀ CÁC CHÍNH THỂ CỘNG SẢN TRONG QUÁ KHỨ CŨNG NHƯ ĐANG TẠI VỊ ĐÃ PHẠM TỘI ÁC CHỐNG NHÂN LOẠI, KHÔNG THUA GÌ CHỦ NGHĨA PHÁT XÍT ĐỨC HITLER. TỘI ÁC NÀY CỦA CỘNG SẢN VÀ CÁC CÁ NHÂN ĐẦU SỎ CẦN PHẢI ĐƯA RA XÉT XỬ TẠI TÒA ÁN QUỐC TẾ…
Một phần ba nhân loại đã đứng về phiá chúng ta! Năm 2006 sẽ là ngày đánh dấu một khúc quanh lịch sử cho Dân Tộc Việt Nam !
II) Giới Thiệu về Hội Đồng Châu Âu :
http://en.wikipedia.org/wiki/Council_of_Europe_resolution_1481
Lịch Sử : Tên gọi Hội Đồng Nghị Viện Châu Âu,hay Quốc Hội Châu Âu dịch từ PACE ( Council of Europe Parliament Assembly) là 1 tổ chức quốc tế được thanh lập ngày 19 tháng 10 năm 1946 sau diểnvăn giới thiệu của Thủ Tướng WinstonChurchill tại trường Dại Học Zurich và sau đó được chính thức công nhận vào ngày 5 tháng 5 1949 trong Hiệp Ước Luân Đôn với 10 thành viên sáng lập (.Statue of the Council of Europe.)
Ngày nay bao gồm 46 quốc gia thành viên , nhiệm vụ của QHCA tập trung thực hiện các lĩnh vực:
-Bảo vệ nền Dân Chủ và các luật pháp .
-Bảo vệ Nhân Quyền , đạc biệt trong các lĩnh vực :
-Quyền lợi xã hội (Xã Hội công dân ) theo Hiến Chương Châu Âu.
-Quyền Tự do phát biểu theo Hiến Chương Châu Âu theo khu vực và các ngôn
ngử thiểu số.
Phát triển các nền Văn Hoá đồng Nhất và đa dạng .
Chú trọng những vấn đề thuộc Cộng Đồng Châu Âu về: Phân biệt đối xử,bài ngoại ,phá hoại môi trường ,Ma tuý ,bịnh AIDS và các tổ chức tôi phạm.
Tăng cường sự ổn định Dân Chủ bằng biện pháp cải tổ.
Lý do ra đời bản Nghị Quyết 1481:
http://assembly.coe.int/Documents/WorkingDocs/Doc05/EDOC10765.htm
Theo bản giải thích của Nghị Sỹ Goran Lindblad (Thụy Điển ) chủ nghĩa Cộng Sản đã vi phạm NHÂN QUYỀN tập thể,chà đạp lương tâm loài người bằng các thủ đoạn diệt chũng bao gồm có 43 điều khoản tố cáo chủ Nghiã Cộng Sản đã vi phạm các tội ác chống nhân loại được tạm dịch dưới đây:
Điều 1:Sự sụp đổ của chế độ CS tại khu trung tâm và Đông Âu trong suốt thế ký 19 và 20 đã gây nhiều tranh cải chính trị và những đánh giá hợp pháp và tôi ác nhân danh ý thức hệ Công Sản Trách nhiệm cuả thủ phạm và khả năng bị truy tố của chúng đã trở nên đề tài bàn thảo.Trên những quốc gia cựu CS đề tài tranh luận với những luật lệ khác nhau về biện pháp giải trừ CN Cộng sản và/ hoặc tẩy uế do chủ nghĩa nầy gây ra đã được thông qua hợp pháp.
( Nguyên văn )
The fall of communist rules in central and eastern European states in the early nineties of the twentieth century raised numerous discussions concerning political and legal assessment of actions and crimes committed in the name of communist ideology. The responsibility of the perpetrators and their possible prosecution has become an issue. In all former communist countries national debates on the subject were held and in several countries specific laws on “decommunisation” and/or lustration have been passed1.
Điều 2 :trong mọi quốc gia quan tâm đến vấn đề nầy được xem như một phần của tiến trình mở rộng để tháo gở hệ thống cai trị củ để chuyển tiếp đến Dân Chủ.Vấn đề nầy được nhận xét là công việc nội bộ,với sự trợ giúp của cộng đồng quốc tế và một phần của cộng đồng Châu Âu mục tiêu được đặt ra là bảo vệ các vi phạm về Nhân Quyền .
2. In all countries concerned this question was considered as part of a broader process of dismantling the former system, and transition to democracy. It was perceived as an internal matter, and the guidance from the international community, and in particular from the Council of Europe was focused on the prevention of possible violation of human rights.
3. In this spirit two reports of the Parliamentary Assembly on measures to dismantle communist totalitarian systems were elaborated on by Mr Espersen and Mr Severin on behalf of the Committee on Legal Affairs and Human Rights respectively in 1995 and 1996, the former was referred back to the Committee after a debate in the Assembly, the latter resulted in the adoption of Resolution 1096 (1996).
4. So far, however, neither the Council of Europe nor any other international intergovernmental organisation has undertaken the task of general evaluation of communist rules, serious discussion on the crimes committed in their name, and their public condemnation. Indeed, however difficult it is to understand, there has been no serious, in-depth debate on the ideology which was at the root of widespread terror, massive human rights violations, death of many millions of individuals, and the plight of whole nations. Whereas another totalitarian regime of the 20th century, namely nazism, has been investigated, internationally condemned and the perpetrators have been brought to trial, similar crimes committed in the name of communism have neither been investigated nor received any international condemnation.
5. The absence of international condemnation may be partly explained by the existence of countries whose rules are still based on communist ideology. The wish to maintain good relations with some of them may prevent certain politicians from dealing with this difficult subject. Furthermore, many politicians still active today have supported in one way or another former communist regimes. For obvious reasons they would prefer not to deal with the question of responsibility. In many European countries there are communist parties which have not formally condemned the crimes of communism. Last but not least, different elements of communist ideology such as equality or social justice still seduce many politicians who fear that condemnation of communist crimes would be identified with the condemnation of communist ideology.
6. However, the Rapporteur is of the opinion, that there is an urgent need for public debate on the crimes of communism and their condemnation at international level. It should be done without any further delay for several reasons. Firstly, for the sake of general perception it should be clear that all crimes, including those committed in the name of ideology praising the most respectable ideals like equality and justice, are condemned, and there is no exception to this principle. This is particularly important for young generations who have no personal experience of communist rules. The clear position of international community on the past may be a reference for their future actions.
Điều 7: Có vẻ như một sự luyến tiếc nào đó về CNCS tại 1 vài quốc gia.Nảy sinh sự nguy hại nếu nhóm CS tái thu hồi quyền lực tại 1 quốc gia hay vài nước khác.Bản báo cáo nầy sẽ đóng góp những sự kiện tổng quát về lịch sử của của ý thức hệ CS.
7. It seems that a sort of nostalgia for communism is still alive in some countries. That creates the danger of communists taking over power in one country or another. This report should contribute to the general awareness of the history of this ideology.
Điều 8: Thứ đến ,khi nào những nạn nhân của các chế độ CS còn tồn tại, việc làm nầy sẽ không quá trể để đem lại sự an ủi tâm hồn cho sự đau khổ của họ phải hứng chịu do CNCS.
Secondly, as long as victims of communist regimes or their families are still alive, it is not too late to give them moral satisfaction for their suffering.
Điều 9:Muộn còn hơn không, những chế độ CS còn tồn tại tại vài quốc gia trên thế giới và tội ác do ý thức hệ CSvẫn còn tiếp diển.Theo quan điểm của tội ,thì QHCA phải đứng về phiá bảo vệ NQ không được thờ ơ và im lặng cho dù các quốc gia đó không là thành viên cua QHCA.Sư lên án của Quốc tế sẽ tạo niềm tin tưởng cho những đối kháng nội bộ của các quốc gia đó góp phần vào tiến trình phát triển tích cực . Ít nhứt Châu Âu nợi xuất phát của CNCS sẽ giúp ích cho các quốc gia kể trên.
9. Last but not least, the communist regimes are still active in some countries of the world, and the crimes committed in the name of communist ideology continue to take place. In my opinion, the Council of Europe, the organisation which stands for the human rights has no right to remain indifferent and silent even if those countries are not Council of Europe member states. The international condemnation will give more credibility and arguments to the internal opposition within these countries and may contribute to some positive developments. This is the least that Europe, a cradle of the communist ideology, can do for these countries.
10. It should be stressed that there is no question in this report of any financial compensation for victims of communist crimes, and the only compensation which is recommended is of a moral nature.
11. The 15th anniversary of the fall of communist rules in many European countries provides a good opportunity for such action. The Council of Europe is well placed to carry out this task as almost half of its member states have experienced communist rules.
12. In the framework of the preparation of this report, the Committee organised a hearing with participation of eminent personalities, whose expertise on the subject has contributed largely to the preparation of the present report. (See Programme for the Hearing in Annex 1). I have also carried out fact-finding visits to Bulgaria (16 May 2005), Latvia (3 June 2005) and Russia (16-17 June 2005) (See attached Programmes of the visits in Annexes 2-4). I would like to express my gratitude to the national parliamentary delegations of these countries for their assistance in the preparation of these visits.
13. I wish to stress that this report is by no means intended to be an exhaustive account of communist crimes. Historic research should be left to historians, and there is already quite a substantial amount of literature on the subject, which I used when preparing the present report. This report is designed as a political assessment of the crimes of communism.
2. General overview of communist regimes
14. The communist regimes, as the ones under scrutiny in this report can be defined by a number of features, including in particular the rule of a single, mass party committed, at least at the verbal level, to the communist ideology. The power is concentrated within a small group of party leaders who are not accountable or constrained by the rule of law.
15. The party controls the state to such extent that the boundary between both is blurred. Furthermore, it expands its control over the population in every aspect of everyday life to an unprecedented level.
16. The right of association is non-existent, the political pluralism is abolished and any opposition as well as all attempts of independent self-organisation are severely punished. On the other hand, mass mobilisation channelled through the party or its secondary or satellite organisations is encouraged and sometimes even forced.
17. In order to enforce its control over the public sphere and prevent any action beyond its control, such communist regimes expand police forces to an unprecedented degree, establish networks of informers and encourage denunciation. The size of police formations, numbers of secret informers have varied at different times and in countries, but it has always exceeded by far numbers in any democratic state.
18. Means of mass communication are monopolised and/or controlled by the state. Strict preventive censorship is applied as a rule. In consequence, the right to information is violated and free press is non-existent.
19. Nationalisation of the economy which is a permanent feature of the communist rule and stems directly from the ideology puts restrictions on private property and individual economic activity. As a consequence, citizens are more vulnerable vis-à-vis state which is the monopolising employer and the sole source of income.
20. Communist rules lasted over 80 years in the country in which they first came into being, namely in Russia then renamed as the Soviet Union. In other European countries it was about 45 years. Outside Europe communist parties have been ruling for more than 50 years in China, North Korea and Vietnam, more than 40 in Cuba, and 30 in Laos. Communist rules reigned for some time in different African, Asian and South American countries under the then Soviet influence.
21. More than twenty countries on four continents may qualify as communist or under communist rule over some period of time. Besides the Soviet Union and its six European satellites, the list includes Afghanistan, Albania, Angola, Benin, Cambodia (Kampuchea), China, Congo, Cuba, Ethiopia, North Korea, Laos, Mongolia, Mozambique, Vietnam, South Yemen and Yugoslavia.
22. The number of population living under the communist rule accounted for over 1 billion before 1989.
23. The longevity and geographical expansion have implied differences and modifications in practice of communist rules in different countries, cultures and times. The communist regime has evolved, resulting from its inner dynamics or in response to the international circumstances. It is difficult to compare communist rules in Russia in 1930, Hungary in 1960 or Poland in 1980.
24. However, despite the diversity, one can clearly determine common features of historic communist regime whatever country, culture or time. One of the most evident characteristics is the flagrant violation of human rights.
3. Crimes of communism
25. The communist rules have been characterised by the massive violation of human rights since the very beginning. In order to achieve and maintain power, the communist regimes have gone beyond individual assassinations and local massacres, and have integrated crime into the ruling system. It is true that several years after the establishment of the regime in most European countries, and after tens of years in the Soviet Union and China, terror has lost a little of its initial vigour. However, “memory of terror” played an important role in societies, and the potential threat substituted real atrocities. Furthermore, if need arose, the regimes have resorted to terror as illustrated by Czechoslovakia in 1968, Poland in 1971, 1976 and 1981 or China in 1989. This rule applies to all historic and present communist regimes irrespective of the country.
Điều 26 : Với ước luợngthân trọng con số nạn nhân bị CNCS sát hại theo phân chia theo quốc gia như sau:
-Liên sô 20 triệu
Trung Quốc 65 triệu
Việt Nam 1 triệu .
Bắc hàn 2 triệu .
Cambodia 2 triệu
Động Âu 1 triệu.
Châu Mỹ la tinh 150.000
Châu Phi 1,7 triệu .
Afghanistan 1,5 triệu
26. According to cautious estimations (exact data is not available) the number of people killed by the communist regimes divided by countries or regions can be made up as follows2:
- the Soviet Union: 20 million victims
- China: 65 million
- Vietnam: 1 million
- North Korea: 2 million
- Cambodia: 2 million
- Eastern Europe: 1 million
- Latin America: 150 000
- Africa: 1,7 million
- Afghanistan: 1,5 million
These figures include a variety of situations: individual and collective executions, deaths in concentration camps, victims of starvation and deportations.
27. The figures quoted above are documented, and if they are only estimations, it is because there is justified ground for suspicion that they should be much higher. Unfortunately, restricted access to archives, in particular in Russia, does not allow for the proper verification of exact numbers
28. The important feature of communist crimes has been repression directed against whole categories of innocent people whose only “crime” was being members of these categories. In this way, in the name of ideology, the regimes have murdered tens of millions of rich peasants (kulaks), nobles, bourgeois, Cossacks, Ukrainians and other groups.
29. These crimes are direct results of the class struggle theory which imposed the need for “elimination” of people who were not considered as useful to the construction of a new society. A vast number of the victims were nationals.
30. In the late twenties, in the Soviet Union, the GPU (former Czeka) introduced quotas: every district was obliged to deliver a fixed number of “class enemies”. The figures were established centrally by the leadership of the communist party. Thus local authorities had to arrest, deport and execute concrete numbers of people; if they failed to do so, they themselves were subject to persecution.
31. In terms of numbers of victims, the list of the most important communist crimes includes the following:
- individual and collective executions of people considered as political opponents without or with arbitrary trials, bloody repressions of manifestations and strikes, killing of hostages and prisoners of war in Russia in 1918-1922. Lack of access to archives (and also lack of any documentation on numerous executions) makes it impossible to give exact figures, but the number of victims is in the tens of thousands.
- starvation of approximately 5 million people in consequence of requisitions, in particular in Ukraine in 1921-1923. Starvation was used as a political weapon by several communist regimes not only in the Soviet Union.
- extermination of 300 000 to 500 000 Cossacks between 1919 and 1920 - tens of thousands of people perished in concentration camps. Here again, lack of access to the archives makes the research impossible.
- 690 000 people arbitrarily sentenced to death and executed as a result of the “purge” in the communist party in 1937-1938. Thousands of others were deported or placed in the camps. In total, between 1 October 1936 and 1 November 1938, approximately 1 565 000 people were arrested, and out of this figure 668 305 were executed. According to many researchers these figures are underestimated and should be verified when all the archives become accessible.
- massive assassinations of approximately 30 000 “kulaks” (rich peasantry) during the forced collectivisation of 1929-1933. A further 2 million were deported in 1930-1932.
- thousands of ordinary people in the Soviet Union accused of relations with “enemies” and executed in the period preceding the second world war. For example, in 1937, approximately 144 000 people were arrested and out of this figure 110 000 were executed after being accused of contacts with Polish citizens living in the Soviet Union. Also in 1937, 42 000 people were executed on the grounds of relations with German workers in the USSR.
- 6 million Ukrainians starved to death following a deliberate state policy in 1932-1933
- assassinations and deportations of hundreds of thousands of Polish, Ukrainians, Lithuanians, Latvians, Estonians, Moldavians and inhabitants of Besarabia in 1939-1941 and 1944-1945;
- deportation of Volga Germans in 1941, Crimean Tartars in 1943, Chechens and Ingush in 1944;
- deportation and extermination of one fourth of the population in Cambodia in 1975-1978;
- millions of victims of criminal policies of Mao Zedong in China and Kim Ir Sen in North Korea. Here again, lack of documentation does not allow for precise data;
numerous victims in other parts of the world, Africa, Asia and Latin America, in countries which call themselves communist and make direct reference to communist ideology.
This list is by no means exhaustive. There is literally no country or area under communist rules which would not be able to establish its own list of suffering.
32. Concentration camps established by the first communist regime as early as in September 1918 have become one of the most shameful symbols of communist regimes. In 1921, there were already 107 camps which accommodated over 50 000 detainees. The extremely high mortality in these camps can be illustrated by the situation in Kronstadt Camp: out of 6500 detainees placed in the camp in March 1921, only 1500 were alive a year later.
33. In 1940, the number of detainees amounts to 2 350 000 accommodated in 53 concentration complexes, 425 special colonies, 50 colonies for minors and 90 houses for new-borns.
34. Throughout the 1940s there were on average 2,5 million detainees in camps at any time. In light of the high mortality rate that meant that actual number of people who were placed in camps was much higher.
35. In total, between 15 and 20 million people passed through the camps between 1930 and 1953.
36. Concentration camps have also been introduced in other communist regimes, notably in China, North Korea, Cambodia and Vietnam.
37. Invasion by the Soviet Army of several countries during the Second World War was systematically followed by massive terror, arrests, deportations and assassinations. Among the countries most affected was Poland (an estimated 440 000 victims in 1939, including the assassination of the Polish officers prisoners of war in Katyn, in 1940), Estonia (175 000 victims including assassination of 800 officers which amounts to 17,5 % of the whole population), Lithuania, Latvia (119 000 victims), Besarabia and North Bukovina.
38. Deportations of whole nations were a common political measure particularly during the Second World War. In 1940-41, approximately 330 000 Polish citizens living in the areas occupied by the Soviet Army were deported to Eastern Soviet Union, mainly to Kazakhstan. 900 000 Germans from Volga region were deported in autumn 1941; 93 000 Kalmouks were deported in December 1943; 521 000 Chechen and Ingushetian people were deported in February 1944; 180 000 Crimean Tartars were deported in 1944. The list would not be complete without mentioning Latvians, Lithuanians, Estonians, Greeks, Bulgarians, Armenians from the Crimea, Meshketian Turks and Kurds from Caucasus.
39. Deportations also affected political opponents. Since 1920, the political opponents in Russia were deported to the Solovki Islands. In 1927, the camp built in Solovki contained 13 000 detainees representing 48 different nationalities.
40. The most violent crimes of the communist regimes like mass murder and genocide, torture, slave labour, and other forms of mass, physical terror have continued in the Soviet Union, and to a lesser extent in other European countries until the death of Stalin.
41. Since mid-1950s terror in the European communist countries significantly decreased but selective persecution of various groups and individuals has continued. It included police surveillance, arrests, imprisonment, fines, coerced psychiatric treatment, various restrictions of freedom of movement, discrimination of employment often resulting in poverty and professional exclusion, public humiliation and slander. The post-Stalinist European communist regimes have exploited the widespread fear of potential persecutions well present in collective memory. In the long term, however, memory of past horrors has gradually weakened having less influence on young generations.
42. However, even during these relatively calm periods, communist regimes have been capable of resorting to massive violence if necessary, as illustrated by the events in Hungary in 1956, Czechoslovakia in 1968, or in Poland in 1956, 1968, 1970 and 1981.
The fall of communist rules in the Soviet Union and other European countries has facilitated access to certain archives documenting communist crimes. Before 1990s, these archives were completely inaccessible. The documents which can be found there constitute an important source of information on mechanisms of ruling and decision making, and complement the historic knowledge on the functioning of communist systems.
Theo nhận xét của riêng tội thì tài liệu liệt kê tội ác CNCS nêu trên chưa đầy đủ cho Việt Nam .Theo nhận đinh của một số bình luận gia chính trị tại VN thì trong suốt thời gian từ ngày thành lập 3/2 1930 ,cướp chính quyền ,tiêu diệt các đảng phái QG trong thời ky 1939-1945 CS đã sát hại dân VN trên 2 trệu người ,chưa kể vì chùng 1 phần gây ra nạn đói năm Ất Dậu 1945 gây ra trên 2 triệu người chết vì đói khát. Vụ cải cách ruộng đất từ 1955-1956 giết hại 150.000 địa chủ, phú nông, ký hiệp định 1946 rước Pháp vào lại VN để gây ra cuộc chiến 9 năm chống Thực Dân Pháp từ 1945- 1954 ,Vụ Nhân Văn Giai Phẩm sát hại ,bỏ tù hàng trăm ngàn nhân sĩ ,trí thức vì bị ghép tôi chống Đảng,Vụ án Xét lại thanh trừng nội bộ hàng trăm người bị giết hại,Vụ sát hại dân chúng nổi dậy ở Bùi Chu Phát Diệm, Quỳnh Lưu Nghệ Tỉnh năm 1956.Những cuộc tàn sát Giáo Phái Cao Đài ,Hoà Haỏ, Thiên chúa giáo từ 1945- 1954,Thảm sát Tết Mậu Thân, Mùa hè Đỏ Lửa tại Quảng Trị , điên cuồng xâm nhập và tấn công VNCH từ 1954- 1975 gây chết choc1 cho 1 triệu đồng bào vô tội, gần ½ triệu lính cả 2 phiá.,tấn công chiếm Cambuchia 1978 giết hại trên 60 ngàn thanh niên VN
Nhu vậy tổng số thiệt hại của dân VNkhông dưới 4 triệu người cần có tài liệu thống kê đấy đủ của người quan tâm đến tôi ác CSVN.
3- Nguyên Văn bản Nghị Quyết 1481
Với 14 điều khỏan Nghị Quyết 1481 đã được thông qua với đa số áp đảo 99/42.Gồm các điều khỏan sau đây:
1. The Parliamentary Assembly refers to its Resolution 1096 (1996) on measures to dismantle the heritage of the former communist totalitarian systems.
Điều 2 của nghị quyết viết: "Những chế độ toàn trị cộng sản từng cai trị ở Trung và Đông Âu trong thế kỷ qua, và hiện vẫn còn cầm quyền ở vài nước trên thế giới, tất cả (không ngoại trừ) biểu thị chân tướng của sự vi phạm nhân quyền tập thể. Những vi phạm nầy khác nhau tùy theo nền văn hóa, quốc gia và giai đoạn lịch sử, bao gồm cả những cuộc ám sát và xử tử cá nhân hay tập thể, gây chết chóc trong các trại tập trung, cho chết đói, đày ải, tra tấn, nô lệ lao động, và những hình thức khác về khủng bố thể xác tập thể, ngược đãi vì chủng tộc hay tôn giáo, vi phạm các quyền tự do lương tâm, tư tưởng và phát biểu, tự do báo chí và cả không đa nguyên chính trị."
2. The totalitarian communist regimes which ruled in Central and Eastern Europe in the last century, and which are still in power in several countries in the world, have been, without exception, characterised by massive violations of human rights. The violations have differed depending on the culture, country and the historical period and have included individual and collective assassinations and executions, death in concentration camps, starvation, deportations, torture, slave labour and other forms of mass physical terror.
Điều 3 viết: "Những tội ác được biện minh nhân danh chủ thuyết đấu tranh giai cấp và nguyên tắc độc tài vô sản. Sự giải thích hai nguyên tắc trên đã hợp thức hóa việc "thủ tiêu" những người bị cho là có hại cho sự xây dựng một xã hội mới và do đó, bị xem là kẻ thù của các chế độ toàn trị cộng sản. Một số lớn các nạn nhân chính là công dân của các nước đó. Tiêu biểu nhất là các dân tộc của nước Liên Xô cũ với số nạn nhân đông hơn rất nhiều so với các dân tộc khác."
3. The crimes were justified in the name of the class struggle theory and the principle of dictatorship of the proletariat. The interpretation of both principles legitimised the “elimination” of people who were considered harmful to the construction of a new society and, as such, enemies of the totalitarian communist regimes. A vast number of victims in every country concerned were its own nationals. It was the case particularly of peoples of the former USSR who by far outnumbered other peoples in terms of the number of victims.
4. The Assembly recognises that, in spite of the crimes of totalitarian communist regimes, some European communist parties have made contributions to achieving democracy.
Điều 5 viết: "Sự sụp đổ của những chế độ toàn trị cộng sản ở Trung và Đông Âu không được theo dõi trong mọi trường hợp qua một cuộc điều tra quốc tế về các tội ác do chúng đã gây ra. Hơn nữa, tác giả của những tội ác nầy chưa hề bị đưa ra xét xử trước cộng đồng quốc tế, như những tội ác kinh khủng do Đức Quốc xã gây ra."
5. The fall of totalitarian communist regimes in Central and Eastern Europe has not been followed in all cases by an international investigation of the crimes committed by them. Moreover, the authors of these crimes have not been brought to trial by the international community, as was the case with the horrible crimes committed in the name of National Socialism (nazism).
6. Consequently, public awareness of crimes committed by totalitarian communist regimes is very poor. Communist parties are legal and active in some countries, even if in some cases they have not distanced themselves from the crimes committed by totalitarian communist regimes in the past.
7. The Assembly is convinced that the awareness of history is one of the preconditions for avoiding similar crimes in the future. Furthermore, moral assessment and condemnation of crimes committed play an important role in the education of young generations. The clear position of the international community on the past may be a reference for their future actions.
Moreover, the Assembly believes that those victims of crimes committed by totalitarian communist regimes who are still alive or their families, deserve sympathy, understanding and recognition for their sufferings.
Điều 9 Các chế độ toàn trị cộng sản vẫn còn hoạt động tại một số quốc gia trên thế giới và vẫn tiếp tục gây tội ác. Quan điểm về quyền lợi quốc gia không thể được dùng để ngăn chặn sự chỉ trích thích đáng đối với các chế độ toàn trị cộng sản hiện nay. Quốc Hội mạnh mẽ lên án tất cả các vi phạm nhân quyền của họ".
9. Totalitarian communist regimes are still active in some countries of the world and crimes continue to be committed. National interest perceptions should not prevent countries from adequate criticism of present totalitarian communist regimes. The Assembly strongly condemns all those violations of human rights.
10. The debates and condemnations which have taken place so far at national level in some Council of Europe member states cannot give dispensation to the international community from taking a clear position on the crimes committed by the totalitarian communist regimes. It has a moral obligation to do so without any further delay.
11. The Council of Europe is well placed for such a debate at international level. All former European communist countries, with the exception of Belarus, are now its members and the protection of human rights and the rule of law are basic values for which it stands.
12. Therefore, the Parliamentary Assembly strongly condemns the massive human rights violations committed by the totalitarian communist regimes and expresses sympathy, understanding and recognition to the victims of these crimes.
Furthermore, it calls on all communist or post-communist parties in its member states which have not so far done so to reassess the history of communism and their own past, clearly distance themselves from the crimes committed by totalitarian communist regimes and condemn them without any ambiguity.
14. The Assembly believes that this clear position of the international community will pave the way to further reconciliation. Furthermore, it will hopefully encourage historians throughout the world to continue their research aimed at the determination and objective verification of what took place.
Bằng nghị quyết sáng suốt và nhân đạo này, NHÂN DÂN CHÂU ẤU lần đầu tiên trong lịch sử, đã cùng 46 nước thành viên làm lễ cầu siêu, hát bài kinh cầu hồn, an ủi, chia buồn, tôn vinh hàng trăm triệu con người trên trái đất đã bị sát hại, nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản khát máu; đồng thời chính thức nhốt chủ nghĩa cộng sản phi nhân và các chính thể của nó trong quá khứ cũng như đang tại vị vào “BẢO TÀNG TỘI ÁC CHỐNG NHÂN LOẠI CÙNG VỚI CHỦ NGHĨA PHÁT XÍT ĐỨC”. Nghĩa là, từ nay, trong “BẢO TÀNG TỘI ÁC CHỐNG NHÂN LOẠI THẾ KỶ XX” chúng ta đã thấy ngoài ác quỷ hiện hình là chủ nghĩa phát xít A. Hitler, phát xít Ý Mussolini, phát xít Nhật, nay ta còn thấy thêm chân dung các ác quỷ hiện hình khác là chủ nghĩa cộng sản với các tên tuổi ghê tởm sau: Marx, Engel, Lenine, Staline, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Hồ Chí Minh, PolPot, Ceausescu…cùng với các chính thể cộng sản ác ôn trong quá khứ và trong hiện tại: Soviet Union (Liên Xô), East Germany (Đông Đức), Poland (Ba Lan), Hungary, Bulgaria, Albania, Romania, Yugoslavia (Nam Tư cũ), Tiệp khắc (cũ), Mongolia (Mông Cổ), Noth Korea (Bắc Triều Tiên), China (Trung Quốc), Việt Nam, Cuba, Cambodia (Campuchia)
Ông Lê Nhân 1 cán bộ CSVN phản tỉnh đã có nhận định sắc bén như sau:
Đây là “quà tặng” vĩ đại của châu Âu gửi “mừng” lễ kỷ niệm lần thứ 76 năm ngày thành lập đảng cộng sản Việt Nam: (3/2/1930 – 3/2/2006); khác nào nhân dân châu Âu vừa gửi tặng đảng cộng sản Việt Nam một tấm vải liệm, kèm một chiếc quan tài với lời đề tặng rằng: châu Âu và toàn thế giới chúc đảng cộng sản Việt Nam khát máu mau mau chui hết vào vải liệm, vào chiếc quan tài có tên là nghị quyết 1481 này, để được đưa ma càng sớm càng tốt, mau chóng giải phóng cho nhân dân Việt Nam thoát khỏi trại tập trung xã hội chủ nghĩa!
Với nghị quyết số 1481 này, gần như nhân dân châu Âu đã đặt chủ nghĩa cộng sản phi nhân ra ngoài vòng pháp luật, chỉ còn nửa buớc nữa là có thể đưa chủ nghĩa chống nhân loại này và các cá nhân liên quan (trong đó có bác Mác, bác Ghen, bác Lê, bác Xít, bác Mao, bác Hồ, bác Kim, bác Pốt, bác Cu, bác Phi… vĩ đại) ra toà án quốc tế, để làm gương cho hậu thế: ác giả ác báo, những kẻ chống loài người rốt cuộc cũng phải nhận hình phạt xứng đáng. Đây quả là cái tát trời giáng vào mặt 4 đảng cộng sản còn cầm quyền trên thế giới: Trung Quốc, Việt Nam, Cuba, Bắc Triều Tiên. Cũng có thể nói rằng, tất cả người dân của 46 nước châu Âu, bằng nghị quyết sáng suốt này, đã treo cổ chủ nghĩa cộng sản ngoài bãi tha ma của nhân loại, đã nhổ vào mặt, đổ chất dơ vào mặt 4 đảng cộng sản còn cầm quyền trên trái đất! Hay chính là cả châu Âu vừa thích (xăm) lên trán chủ nghĩa cộng sản và thích (chàm) lên trán những người cộng sản dòng chữ: ÁC QUỶ!
Và ông kết luận một cách rỏ ràng :
NGHỊ QUYẾT 1481 CỦA QUỐC HỘI CHÂU ÂU ngày 25/01/2006 dứt khoát khẳng định: “Sự cần thiết thành lập một tòa án quốc tế xét xử tội ác của chủ nghĩa toàn trị cộng sản” chắc chắn sẽ xảy ra nay mai. Lê Nhân nhìn rừng cờ búa liềm nhuộm lênh láng biển máu trên các vỉa hè Hà Nội trong dịp tết Bính Tuất, là dịp cộng sản kỷ niệm 76 năm ngày sinh nhật đảng 3/2/2006 mà trong lòng đang hình dung có ngày bọn búa liềm chuyên đập đầu và cắt cổ dân chúng Việt Nam này sẽ phải đứng trước vành móng ngựa công lý, mới được an ủi đôi phần mà bước đi trong biển máu búa liềm ngập ngụa mưa bụi. Ngày ấy sẽ là ngày hoan hỉ nhất của nhân dân Việt Nam và nhân dân thế giới tận mắt nhìn thấy chủ nghĩa cộng sản và các tên đầu sỏ dù đã chết như Marx, Engel, Lenine, Staline, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Kim Nhật Thành, PolPot, Ceausescu… và các chính phủ cộng sản phải đứng trước vành móng ngựa của lương tri nhân loại. Nhưng trong lòng người dân Việt Nam, Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên chủ nghĩa cộng sản và bọn “lãnh tụ”, “lãnh đạo” ác quỷ này đã bị ra tòa từ lâu, đã bị treo cổ từ lâu…trước khi chúng sẽ bị toàn nhân loại đưa ra tòa và bị treo cổ thật trong một tương lai không xa.
Sử gia Trần Gia Phung (hiện đang ở tại Canada) đã đóng góp bằng những nhân địng như sau ;
Vấn đề đầu tiên đáng chú ý là hiện nay không còn nước nào theo chế độ toàn trị cộng sản ở Âu Châu, nhưng tại sao Quốc hội Âu Châu lại lên án chủ nghĩa và chế độ cộng sản? Có thể có hai khả năng: Hoặc Quốc hội Âu Châu lo ngại và muốn chận đứng chế độ toàn trị cộng sản sẽ tái sinh ở một số nước Đông Âu vì những khó khăn kinh tế và do những tổ chức hậu cộng sản đang hoạt động mạnh ở Đông Âu? Hoặc Quốc hội Âu Châu muốn tiếp tay với Hoa Kỳ trong phong trào dân chủ hóa toàn cầu, giải thể các chế độ cộng sản còn lại trên thế giới?
Theo các điều trên đây, có hai vấn đề sẽ được đặt ra với Việt Nam. Thứ nhất, từ trước đến nay, chỉ có người Việt Nam, nạn nhân của chế độ cộng sản Việt Nam, lên tiếng tố cáo những tội ác của chế độ nầy. Cũng có một số tác giả ngoại quốc lên tiếng về nạn độc tài toàn trị của Việt Nam, nhưng chỉ lẻ tẻ vài người. Nay là lần đầu tiên, một tập thể lớn lao, Quốc hội Âu Châu, nơi tập trung những đại biểu cho hầu hết các nước Âu Châu, đã lên án chế độ cộng sản toàn trị là chế độ vi phạm nhân quyền tập thể.
Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) hiện đang theo chế độ toàn trị cộng sản, và thực sự chế độ nầy đã vi phạm nhân quyền tập thể một cách hệ thống từ khi đảng cộng sản nổi lên năm 1945 cho đến ngày nay. Do đó, chế độ nầy khó tránh khỏi sự lên án quốc tế trong một ngày gần đây.
Thứ hai, cũng theo Quốc hội Âu Châu, tội ác của các chế độ toàn trị cần phải được nghiên cứu đầy đủ và tác giả gây ra các tội ác nầy cần được đưa ra tòa án quốc tế xét xử, như trước đây đã từng xét xử Đức Quốc Xã ở Nuremberg. Cho đến nay, tuy chế độ cộng sản Việt Nam (CSVN) chưa được nghiên cứu đầy đủ, nhưng tài liệu của đảng CSVN hãnh diện cho biết ngưới du nhập chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam và thành lập đảng CSVN chính là Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh và CSVN đã chủ trương những cuộc đàn áp tập thể, những vụ thảm sát quy mô kéo dài trong nhiều năm, trong Cải cách ruộng đất ở Bắc Việt Nam từ 1949 đến 1956, trong vụ Nhân văn Giai phẩm năm 1956 ở Hà Nội, trong vụ Tết Mậu Thân (1968) ở Nam Việt Nam, những trại tập trung cải tạo sau năm 1975...
Cho đến ngày nay, tại Việt Nam chưa có tự do báo chí, không có một tờ báo tư nhân, chưa có tự do tư tưởng, chưa có tự do tôn giáo...
Như thế, Hồ Chí Minh và CSVN chính là đối tượng cần được đưa ra xét xử trước tòa án quốc tế.
Hồ Chí Minh đã từng đi qua nhiều nước trên thế giới, đến Paris hoạt động với các ông Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, gia nhập đảng Xã Hội Pháp, rồi đổi qua đảng Cộng Sản Pháp, mới đến Liên Xô, nghĩa là Hồ Chí Minh gia nhập đảng Cộng Sản có ý thức, có tính toán, chứ không phải tình cờ mà theo, hay bị bắt buộc phải theo.
Đồ phế thải của Nga (hậu thân của Liên Xô), nay bị Quốc hội Âu Châu lên án là tội đồ của nhân lọai, lại được chế độ Việt Nam hiện nay đưa lên hàng quốc bảo là hiến pháp của CHXHCNVN.
Như thế, nghị quyết số 1481 ngày 25-1-2006, tuy là do Quốc hội Âu Châu đưa ra tại Âu Châu, nhưng là một bản án "treo" đối với các nước theo chế độ toàn trị cộng sản còn lại trên thế giới. Trong các nước nầy, Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (CHNDTH) là một cường quốc đang lên, thách thức cả Hoa Kỳ lẫn Liên hiệp Âu Châu, và nhất là CHNDTH đã lọt vào WTO trước khi có nghị quyết nầy, nên bản án treo của Quốc hội Âu Châu ít ảnh hưởng đến CHNDTH.
Ngược lại, đối với Việt Nam, bản án treo nầy chắc chắn sẽ có một tầm ảnh hưởng nào đó, vì Việt Nam đang cố gắng cải thiện bộ mặt chính trị để tìm cách gia nhập vào Tổ chức Mậu dịch Thế giới (WTO).
Phải chăng châu Âu ngầm nhắn nhủ với Việt Nam muốn nhanh chóng gia nhập WTO, thì chẳng những phải thay đổi luật lệ, cải tổ kinh tế, mà còn phải bãi bỏ chế độ toàn trị cộng sản và bỏ luôn điều 4 hiến pháp? Điều nầy khó được CSVN chấp nhận, nhưng nếu không đi theo dòng sống dân chủ thế giới, thì Việt Nam lại khó vào WTO. Đây là một vấn đề hết sức tế nhị hứa hẹn sẽ còn nhiều tranh luận gây cấn trong những ngày sắp đến.
Như thế, nghị quyết 1481 của Quốc hội Âu Châu ngày 25/01/2006 chẳng những là một bước tiến mới trong tiến trình dân chủ
hóa toàn cầu, và chắc chắn cũng là một bước tiến lớn lao góp phần tăng tốc tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.
Đài Á Châu Tự Do đã tổ chức 1 cuộc phỏng vấn một số nghị sỹ Châu Âu từng có nhiều hiểu biết về tội ác của Cộng Sản trên đất nước họ .Do phóng viên Ỷ Lan thực hiện
Ỷ Lan: Sau đây là ý kiến của Bà Catherine Saxe, Dân biểu nước Estonia.
Dân biểu Catherine Saxe: Nếu Hội đồng Châu Âu coi trọng pháp quyền, dân chủ và nhân quyền, thì chúng ta phải áp dụng những tiêu chuẩn ấy để đánh giá quá khứ của chúng ta. Chúng ta không nhắc chuyện ở thời đại xa cách chúng ta, mà là một lịch sử mà đa số trong chúng ta từng chứng kiến.
Vì vậy mà chúng ta cần biết rõ sự thật. Nhưng bất hạnh thay, trong thực tế có số người không chịu nói lên sự thực, do bản thân họ từng tham dự, hoặc do họ từng đóng những vai trò trong các sự kiện đã qua ấy.
Tôi lên tiếng hậu thuẫn cho việc tố cáo những tội ác của chế độ Cộng sản toàn trị, mặc dù trong thực tế tôi là cựu đảng viên Cộng sản Estonia. Vì sao tôi vào đảng là điều không quan trọng, ngày nay tôi chẳng hãnh diện gì về điều này, là điều đã làm thương tổn cha mẹ tôi vì cha mẹ tôi bị thống khổ dưới chế độ ấy.
Tôi hy vọng rằng những nỗ lực nhằm chấm dứt chế độ ấy để xây dựng dân chủ tại Estonia đang sửa chữa những tổn hại mà tôi đã gây ra khi tham gia đảng Cộng sản.
Bản Nghị quyết hôm nay không nhằm kết án riêng tôi vì tôi không hề phạm các tội ác ấy. Những kẻ nào gây ra tội ác chống nhân loại sẽ phải đưa ra xét xử trước tòa án, chứ không phải tại Hội đồng Châu Âu.
Trên hết mọi sự, hôm nay chúng tôi biểu dương sự ủng hộ và công nhận các nạn nhân của chế độ Cộng sản, còn sống hay đã chết. 60 triệu người đã chết oan dưới các thể chế Cộng sản trong toàn thế giới.
Dân biểu Nemen, Hungary
Thật là một quyết định tối hậu cho xã hội dân chủ hiện đại khi vẽ ra một lằn ranh minh bạch giữa những tội ác vi phạm với những giá trị mà chúng ta trân quý.
Đây là điều tối ư quan trọng cho tương lai chúng ta. Làm được như vậy, tôi hy vọng rằng, các con cháu của tôi sẽ không bao giờ kinh qua những cảnh thảm khốc mà cha mẹ tôi đã phải chịu đựng.
Ỷ Lan: Ông Mattiascioski, Dân biểu Hung Gia Lợi có cùng một quan điểm khi ông phát biểu.
Dân biểu Mattiascioki: Sáng nay có một số người nhỏ biểu tình trước trụ sở Hội đồng Châu Âu, và chúng tôi đã nhận được vài lá thư của các nhóm vận động nói rằng chúng tôi đã sai lầm khi tố cáo những tội ác của các chế độ Cộng sản.
Tôi muốn nói với đảng tả khuynh Châu Âu Thống nhất và những ai đã viết các thư trên, rằng họ hoàn toàn tự do để đến đây, tự do phát biểu ý kiến của họ.
Hồi tôi còn trẻ, hồi tóc tôi còn nhiều và không bạc như bây giờ, tôi còn để râu nữa, thời ấy chúng tôi muốn viết kiến nghị thư hay muốn biểu tình ở Hung Gia Lợi, chúng tôi liền bị đánh đập và bắt bỏ tù. Đó là điều khác biệt kinh khủng với bây giờ...
Tôi nghĩ rằng, chúng ta cần rút tỉa bài học từ thái độ trí thức của một Châu Âu tả khuynh. Hãy nghĩ tới những người như Jean-Paul Sartre, ông ta thú nhận trước khi chết rằng: "Tôi đã biết rất rõ về các trại tập trung Gulags, nhưng tôi không muốn vạch trần ra, vì tôi không muốn làm mất tinh thần của giai cấp công nhân đang tin tưởng vào một ngày mai ca hát"...
Bài học mà chúng ta rút tỉa từ một thái độ như thế, là phải biết rõ sự thật, xem đấy như tiêu chuẩn tối hậu. Ở đây chúng ta không đề cập tới vấn đề ý tưởng, mà nhắm vào những tội ác khủng khiếp...
Chúng ta nói đến trường hợp Pol Pot, Mao Trạch Đông, Stalin, và những gì bọn họ đổ lên đầu nhân dân họ. Điều cơ bản mà tôi sợ nhất, và tôi chẳng hiểu vì sao vẫn hiện hữu những người tả khuynh không chịu chấp nhận rằng chúng ta đang nhắc nhở tới những tội ác khủng khiếp, chứ không đề cập vấn đề ý thức hệ.
Ỷ Lan: Ông Nemen, Dân biểu Hung Gia Lợi kể lại một kinh nghiệm đau thương tại nước ông.
Dân biểu Nemen: Như quý vị đã biết, năm nay chúng tôi kỷ niệm 50 năm Cách mạng Hung Gia Lợi đấu tranh cho tự do. Xin cho phép tôi nhắc lại câu chuyện của một người đấu tranh cho tự do. Đó là công nhân Peter Mansfeld, năm ấy mới có 16 tuổi.
Sau khi chiến xa Liên Xô tiến chiếm thủ đô Budapest năm 1956, em bị bắt bỏ tù, rồi sống trong tình trạng tạm giam suốt 2 năm cho đến ngày sinh nhật 18 tuổi, là ngày em đủ tuổi lãnh án tử hình chiếu theo "luật pháp Xã hội chủ nghĩa". Em bị hành quyết năm 1958. Nếu còn sống, năm nay người thiếu niên ấy được 66 tuổi.
Trên hết mọi sự, hôm nay chúng tôi biểu dương sự ủng hộ và công nhận các nạn nhân của chế độ Cộng sản, còn sống hay đã chết. 60 triệu người đã chết oan dưới các thể chế Cộng sản trong toàn thế giới. Quyết định hôm nay vô hình trung xác nhận đã có hàng triệu Peter Mansfelds.
Sưu tầm và hiệu đính .
Long Điền
16 tháng 2 năm 2006.
I)Sự Kiện :
Đầu năm 2006 một tin vui đến với cả nhân loại ,trong đó bao gồm những người dân tại 4 quốc gia Cộng Sản còn lại trên địa cầu: Trung Quốc,Việt Nam ,Bắc Hàn và Cuba. Mạc dù nơi phát sinh chủ nghỉa Cộng Sản Quốc Tế là Liên Sô đã bị nhân dân chính nước họ đạp đổ,nhưng hiểm họa Cộng Sản vẫn còn đó cho gần 1 tỷ ruởi con người vẫn phải sống trong sự kềm kẹp của một chủ nghĩa Vô Nhân đạo nhất hành tinh.Người Việt Nam chúng ta, có lẻ là một dân tôc chịu nhiều tai ương nhất trong lịch sử loài người! Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu,gần một trăm năm nô lệ phương Tây,20 năm rên siết huynh đệ tương tàn , đất nước hứng chịu biết bao bom đạn của Mỹ ,Nga ,Tàu chĩ vì bè lủ Cộng Sản QuôcTế với cuồng vọng bá chủ toàn cầu và bọn nô lệ Công Sản Việt Nam tên tay sai đắc lực và cuồng tín nhất.Cộng Sản Quốc Tế mà Liên Sô là nước đứng đầu,kéo theo các nứơc Đông Âu CS sụp đổ theo, nhưng CSVN vẫn chưa thức tỉnh,chạy theo đàn anh còn lại là Trung Cộng để cũng cố địa vị và quyền lợi cá nhân bỏ mặc sự thống khổ của 83 triệu dân vô tội.Sau khi CSVN cưởng chiếm Miền Nam ,chúng đã ra tay vơ vét tài nguyên Quốc gia,cai trị hà khắc,cấm đoán mọi tự do sinh hoạt,tự do tôn giáo. Đồng bào Hải Ngoại bỏ nước ra đi ,hoài vọng cố hương, đau sót cho đất nước mình nên đã ra công nuôi dưởng ý chí quật cường như cha ông chúng ta đã từng ghi dấu trên lịch sử: Ở dâu có bất công, ở đó có đấu tranh.Chúng ta đã đấu tranh cô đơn, đôi khi còn bị đồng minh củ phản bội nhưng lương tâm loài người đã không bỏ rơi chúng ta. Ngày 25-01-2006, Hội đồng Châu Âu đã trở thành tổ chức quốc tế đầu tiên lên án các tội ác chống lại nhân loại của các chính thể cộng sản tại Liên Xô và các quốc gia khác . Trụ sở “Hội Đồng Châu Âu” hay là “Đại Hội Đồng Nghị Viện Châu Âu”( PACE), nói theo cách Hà Nội là “QUỐC HỘI CHUNG CHÂU ÂU”, một cơ quan dân cử, tức cơ quan lập pháp cao nhất của nhân dân thuộc 46 quốc gia châu Âu, bao gồm cả nước Nga và các nước Đông Âu cộng sản cũ, tọa lạc trong tòa nhà lộng lẫy tại thành phố Strasburg, miền đông bắc nước Pháp, đã có cuộc họp thường niên (bốn lần trong một năm) bỏ phiếu với 99 phiếu thuận (42 phiếu chống), thông qua nghị quyết 1481, trong đó có một số điều khoản tối quan trọng lên án chủ nghĩa cộng sản, đồng nhất chúng với tội ác, có thể tóm tắt nghị quyết tuyệt vời này bằng mấy dòng chữ sau: TOÀN THỂ NHÂN DÂN CHÂU ÂU CỰC LỰC LÊN ÁN CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN VÀ CÁC CHÍNH THỂ CỘNG SẢN TRONG QUÁ KHỨ CŨNG NHƯ ĐANG TẠI VỊ ĐÃ PHẠM TỘI ÁC CHỐNG NHÂN LOẠI, KHÔNG THUA GÌ CHỦ NGHĨA PHÁT XÍT ĐỨC HITLER. TỘI ÁC NÀY CỦA CỘNG SẢN VÀ CÁC CÁ NHÂN ĐẦU SỎ CẦN PHẢI ĐƯA RA XÉT XỬ TẠI TÒA ÁN QUỐC TẾ…
Một phần ba nhân loại đã đứng về phiá chúng ta! Năm 2006 sẽ là ngày đánh dấu một khúc quanh lịch sử cho Dân Tộc Việt Nam !
II) Giới Thiệu về Hội Đồng Châu Âu :
http://en.wikipedia.org/wiki/Council_of_Europe_resolution_1481
Lịch Sử : Tên gọi Hội Đồng Nghị Viện Châu Âu,hay Quốc Hội Châu Âu dịch từ PACE ( Council of Europe Parliament Assembly) là 1 tổ chức quốc tế được thanh lập ngày 19 tháng 10 năm 1946 sau diểnvăn giới thiệu của Thủ Tướng WinstonChurchill tại trường Dại Học Zurich và sau đó được chính thức công nhận vào ngày 5 tháng 5 1949 trong Hiệp Ước Luân Đôn với 10 thành viên sáng lập (.Statue of the Council of Europe.)
Ngày nay bao gồm 46 quốc gia thành viên , nhiệm vụ của QHCA tập trung thực hiện các lĩnh vực:
-Bảo vệ nền Dân Chủ và các luật pháp .
-Bảo vệ Nhân Quyền , đạc biệt trong các lĩnh vực :
-Quyền lợi xã hội (Xã Hội công dân ) theo Hiến Chương Châu Âu.
-Quyền Tự do phát biểu theo Hiến Chương Châu Âu theo khu vực và các ngôn
ngử thiểu số.
Phát triển các nền Văn Hoá đồng Nhất và đa dạng .
Chú trọng những vấn đề thuộc Cộng Đồng Châu Âu về: Phân biệt đối xử,bài ngoại ,phá hoại môi trường ,Ma tuý ,bịnh AIDS và các tổ chức tôi phạm.
Tăng cường sự ổn định Dân Chủ bằng biện pháp cải tổ.
Lý do ra đời bản Nghị Quyết 1481:
http://assembly.coe.int/Documents/WorkingDocs/Doc05/EDOC10765.htm
Theo bản giải thích của Nghị Sỹ Goran Lindblad (Thụy Điển ) chủ nghĩa Cộng Sản đã vi phạm NHÂN QUYỀN tập thể,chà đạp lương tâm loài người bằng các thủ đoạn diệt chũng bao gồm có 43 điều khoản tố cáo chủ Nghiã Cộng Sản đã vi phạm các tội ác chống nhân loại được tạm dịch dưới đây:
Điều 1:Sự sụp đổ của chế độ CS tại khu trung tâm và Đông Âu trong suốt thế ký 19 và 20 đã gây nhiều tranh cải chính trị và những đánh giá hợp pháp và tôi ác nhân danh ý thức hệ Công Sản Trách nhiệm cuả thủ phạm và khả năng bị truy tố của chúng đã trở nên đề tài bàn thảo.Trên những quốc gia cựu CS đề tài tranh luận với những luật lệ khác nhau về biện pháp giải trừ CN Cộng sản và/ hoặc tẩy uế do chủ nghĩa nầy gây ra đã được thông qua hợp pháp.
( Nguyên văn )
The fall of communist rules in central and eastern European states in the early nineties of the twentieth century raised numerous discussions concerning political and legal assessment of actions and crimes committed in the name of communist ideology. The responsibility of the perpetrators and their possible prosecution has become an issue. In all former communist countries national debates on the subject were held and in several countries specific laws on “decommunisation” and/or lustration have been passed1.
Điều 2 :trong mọi quốc gia quan tâm đến vấn đề nầy được xem như một phần của tiến trình mở rộng để tháo gở hệ thống cai trị củ để chuyển tiếp đến Dân Chủ.Vấn đề nầy được nhận xét là công việc nội bộ,với sự trợ giúp của cộng đồng quốc tế và một phần của cộng đồng Châu Âu mục tiêu được đặt ra là bảo vệ các vi phạm về Nhân Quyền .
2. In all countries concerned this question was considered as part of a broader process of dismantling the former system, and transition to democracy. It was perceived as an internal matter, and the guidance from the international community, and in particular from the Council of Europe was focused on the prevention of possible violation of human rights.
3. In this spirit two reports of the Parliamentary Assembly on measures to dismantle communist totalitarian systems were elaborated on by Mr Espersen and Mr Severin on behalf of the Committee on Legal Affairs and Human Rights respectively in 1995 and 1996, the former was referred back to the Committee after a debate in the Assembly, the latter resulted in the adoption of Resolution 1096 (1996).
4. So far, however, neither the Council of Europe nor any other international intergovernmental organisation has undertaken the task of general evaluation of communist rules, serious discussion on the crimes committed in their name, and their public condemnation. Indeed, however difficult it is to understand, there has been no serious, in-depth debate on the ideology which was at the root of widespread terror, massive human rights violations, death of many millions of individuals, and the plight of whole nations. Whereas another totalitarian regime of the 20th century, namely nazism, has been investigated, internationally condemned and the perpetrators have been brought to trial, similar crimes committed in the name of communism have neither been investigated nor received any international condemnation.
5. The absence of international condemnation may be partly explained by the existence of countries whose rules are still based on communist ideology. The wish to maintain good relations with some of them may prevent certain politicians from dealing with this difficult subject. Furthermore, many politicians still active today have supported in one way or another former communist regimes. For obvious reasons they would prefer not to deal with the question of responsibility. In many European countries there are communist parties which have not formally condemned the crimes of communism. Last but not least, different elements of communist ideology such as equality or social justice still seduce many politicians who fear that condemnation of communist crimes would be identified with the condemnation of communist ideology.
6. However, the Rapporteur is of the opinion, that there is an urgent need for public debate on the crimes of communism and their condemnation at international level. It should be done without any further delay for several reasons. Firstly, for the sake of general perception it should be clear that all crimes, including those committed in the name of ideology praising the most respectable ideals like equality and justice, are condemned, and there is no exception to this principle. This is particularly important for young generations who have no personal experience of communist rules. The clear position of international community on the past may be a reference for their future actions.
Điều 7: Có vẻ như một sự luyến tiếc nào đó về CNCS tại 1 vài quốc gia.Nảy sinh sự nguy hại nếu nhóm CS tái thu hồi quyền lực tại 1 quốc gia hay vài nước khác.Bản báo cáo nầy sẽ đóng góp những sự kiện tổng quát về lịch sử của của ý thức hệ CS.
7. It seems that a sort of nostalgia for communism is still alive in some countries. That creates the danger of communists taking over power in one country or another. This report should contribute to the general awareness of the history of this ideology.
Điều 8: Thứ đến ,khi nào những nạn nhân của các chế độ CS còn tồn tại, việc làm nầy sẽ không quá trể để đem lại sự an ủi tâm hồn cho sự đau khổ của họ phải hứng chịu do CNCS.
Secondly, as long as victims of communist regimes or their families are still alive, it is not too late to give them moral satisfaction for their suffering.
Điều 9:Muộn còn hơn không, những chế độ CS còn tồn tại tại vài quốc gia trên thế giới và tội ác do ý thức hệ CSvẫn còn tiếp diển.Theo quan điểm của tội ,thì QHCA phải đứng về phiá bảo vệ NQ không được thờ ơ và im lặng cho dù các quốc gia đó không là thành viên cua QHCA.Sư lên án của Quốc tế sẽ tạo niềm tin tưởng cho những đối kháng nội bộ của các quốc gia đó góp phần vào tiến trình phát triển tích cực . Ít nhứt Châu Âu nợi xuất phát của CNCS sẽ giúp ích cho các quốc gia kể trên.
9. Last but not least, the communist regimes are still active in some countries of the world, and the crimes committed in the name of communist ideology continue to take place. In my opinion, the Council of Europe, the organisation which stands for the human rights has no right to remain indifferent and silent even if those countries are not Council of Europe member states. The international condemnation will give more credibility and arguments to the internal opposition within these countries and may contribute to some positive developments. This is the least that Europe, a cradle of the communist ideology, can do for these countries.
10. It should be stressed that there is no question in this report of any financial compensation for victims of communist crimes, and the only compensation which is recommended is of a moral nature.
11. The 15th anniversary of the fall of communist rules in many European countries provides a good opportunity for such action. The Council of Europe is well placed to carry out this task as almost half of its member states have experienced communist rules.
12. In the framework of the preparation of this report, the Committee organised a hearing with participation of eminent personalities, whose expertise on the subject has contributed largely to the preparation of the present report. (See Programme for the Hearing in Annex 1). I have also carried out fact-finding visits to Bulgaria (16 May 2005), Latvia (3 June 2005) and Russia (16-17 June 2005) (See attached Programmes of the visits in Annexes 2-4). I would like to express my gratitude to the national parliamentary delegations of these countries for their assistance in the preparation of these visits.
13. I wish to stress that this report is by no means intended to be an exhaustive account of communist crimes. Historic research should be left to historians, and there is already quite a substantial amount of literature on the subject, which I used when preparing the present report. This report is designed as a political assessment of the crimes of communism.
2. General overview of communist regimes
14. The communist regimes, as the ones under scrutiny in this report can be defined by a number of features, including in particular the rule of a single, mass party committed, at least at the verbal level, to the communist ideology. The power is concentrated within a small group of party leaders who are not accountable or constrained by the rule of law.
15. The party controls the state to such extent that the boundary between both is blurred. Furthermore, it expands its control over the population in every aspect of everyday life to an unprecedented level.
16. The right of association is non-existent, the political pluralism is abolished and any opposition as well as all attempts of independent self-organisation are severely punished. On the other hand, mass mobilisation channelled through the party or its secondary or satellite organisations is encouraged and sometimes even forced.
17. In order to enforce its control over the public sphere and prevent any action beyond its control, such communist regimes expand police forces to an unprecedented degree, establish networks of informers and encourage denunciation. The size of police formations, numbers of secret informers have varied at different times and in countries, but it has always exceeded by far numbers in any democratic state.
18. Means of mass communication are monopolised and/or controlled by the state. Strict preventive censorship is applied as a rule. In consequence, the right to information is violated and free press is non-existent.
19. Nationalisation of the economy which is a permanent feature of the communist rule and stems directly from the ideology puts restrictions on private property and individual economic activity. As a consequence, citizens are more vulnerable vis-à-vis state which is the monopolising employer and the sole source of income.
20. Communist rules lasted over 80 years in the country in which they first came into being, namely in Russia then renamed as the Soviet Union. In other European countries it was about 45 years. Outside Europe communist parties have been ruling for more than 50 years in China, North Korea and Vietnam, more than 40 in Cuba, and 30 in Laos. Communist rules reigned for some time in different African, Asian and South American countries under the then Soviet influence.
21. More than twenty countries on four continents may qualify as communist or under communist rule over some period of time. Besides the Soviet Union and its six European satellites, the list includes Afghanistan, Albania, Angola, Benin, Cambodia (Kampuchea), China, Congo, Cuba, Ethiopia, North Korea, Laos, Mongolia, Mozambique, Vietnam, South Yemen and Yugoslavia.
22. The number of population living under the communist rule accounted for over 1 billion before 1989.
23. The longevity and geographical expansion have implied differences and modifications in practice of communist rules in different countries, cultures and times. The communist regime has evolved, resulting from its inner dynamics or in response to the international circumstances. It is difficult to compare communist rules in Russia in 1930, Hungary in 1960 or Poland in 1980.
24. However, despite the diversity, one can clearly determine common features of historic communist regime whatever country, culture or time. One of the most evident characteristics is the flagrant violation of human rights.
3. Crimes of communism
25. The communist rules have been characterised by the massive violation of human rights since the very beginning. In order to achieve and maintain power, the communist regimes have gone beyond individual assassinations and local massacres, and have integrated crime into the ruling system. It is true that several years after the establishment of the regime in most European countries, and after tens of years in the Soviet Union and China, terror has lost a little of its initial vigour. However, “memory of terror” played an important role in societies, and the potential threat substituted real atrocities. Furthermore, if need arose, the regimes have resorted to terror as illustrated by Czechoslovakia in 1968, Poland in 1971, 1976 and 1981 or China in 1989. This rule applies to all historic and present communist regimes irrespective of the country.
Điều 26 : Với ước luợngthân trọng con số nạn nhân bị CNCS sát hại theo phân chia theo quốc gia như sau:
-Liên sô 20 triệu
Trung Quốc 65 triệu
Việt Nam 1 triệu .
Bắc hàn 2 triệu .
Cambodia 2 triệu
Động Âu 1 triệu.
Châu Mỹ la tinh 150.000
Châu Phi 1,7 triệu .
Afghanistan 1,5 triệu
26. According to cautious estimations (exact data is not available) the number of people killed by the communist regimes divided by countries or regions can be made up as follows2:
- the Soviet Union: 20 million victims
- China: 65 million
- Vietnam: 1 million
- North Korea: 2 million
- Cambodia: 2 million
- Eastern Europe: 1 million
- Latin America: 150 000
- Africa: 1,7 million
- Afghanistan: 1,5 million
These figures include a variety of situations: individual and collective executions, deaths in concentration camps, victims of starvation and deportations.
27. The figures quoted above are documented, and if they are only estimations, it is because there is justified ground for suspicion that they should be much higher. Unfortunately, restricted access to archives, in particular in Russia, does not allow for the proper verification of exact numbers
28. The important feature of communist crimes has been repression directed against whole categories of innocent people whose only “crime” was being members of these categories. In this way, in the name of ideology, the regimes have murdered tens of millions of rich peasants (kulaks), nobles, bourgeois, Cossacks, Ukrainians and other groups.
29. These crimes are direct results of the class struggle theory which imposed the need for “elimination” of people who were not considered as useful to the construction of a new society. A vast number of the victims were nationals.
30. In the late twenties, in the Soviet Union, the GPU (former Czeka) introduced quotas: every district was obliged to deliver a fixed number of “class enemies”. The figures were established centrally by the leadership of the communist party. Thus local authorities had to arrest, deport and execute concrete numbers of people; if they failed to do so, they themselves were subject to persecution.
31. In terms of numbers of victims, the list of the most important communist crimes includes the following:
- individual and collective executions of people considered as political opponents without or with arbitrary trials, bloody repressions of manifestations and strikes, killing of hostages and prisoners of war in Russia in 1918-1922. Lack of access to archives (and also lack of any documentation on numerous executions) makes it impossible to give exact figures, but the number of victims is in the tens of thousands.
- starvation of approximately 5 million people in consequence of requisitions, in particular in Ukraine in 1921-1923. Starvation was used as a political weapon by several communist regimes not only in the Soviet Union.
- extermination of 300 000 to 500 000 Cossacks between 1919 and 1920 - tens of thousands of people perished in concentration camps. Here again, lack of access to the archives makes the research impossible.
- 690 000 people arbitrarily sentenced to death and executed as a result of the “purge” in the communist party in 1937-1938. Thousands of others were deported or placed in the camps. In total, between 1 October 1936 and 1 November 1938, approximately 1 565 000 people were arrested, and out of this figure 668 305 were executed. According to many researchers these figures are underestimated and should be verified when all the archives become accessible.
- massive assassinations of approximately 30 000 “kulaks” (rich peasantry) during the forced collectivisation of 1929-1933. A further 2 million were deported in 1930-1932.
- thousands of ordinary people in the Soviet Union accused of relations with “enemies” and executed in the period preceding the second world war. For example, in 1937, approximately 144 000 people were arrested and out of this figure 110 000 were executed after being accused of contacts with Polish citizens living in the Soviet Union. Also in 1937, 42 000 people were executed on the grounds of relations with German workers in the USSR.
- 6 million Ukrainians starved to death following a deliberate state policy in 1932-1933
- assassinations and deportations of hundreds of thousands of Polish, Ukrainians, Lithuanians, Latvians, Estonians, Moldavians and inhabitants of Besarabia in 1939-1941 and 1944-1945;
- deportation of Volga Germans in 1941, Crimean Tartars in 1943, Chechens and Ingush in 1944;
- deportation and extermination of one fourth of the population in Cambodia in 1975-1978;
- millions of victims of criminal policies of Mao Zedong in China and Kim Ir Sen in North Korea. Here again, lack of documentation does not allow for precise data;
numerous victims in other parts of the world, Africa, Asia and Latin America, in countries which call themselves communist and make direct reference to communist ideology.
This list is by no means exhaustive. There is literally no country or area under communist rules which would not be able to establish its own list of suffering.
32. Concentration camps established by the first communist regime as early as in September 1918 have become one of the most shameful symbols of communist regimes. In 1921, there were already 107 camps which accommodated over 50 000 detainees. The extremely high mortality in these camps can be illustrated by the situation in Kronstadt Camp: out of 6500 detainees placed in the camp in March 1921, only 1500 were alive a year later.
33. In 1940, the number of detainees amounts to 2 350 000 accommodated in 53 concentration complexes, 425 special colonies, 50 colonies for minors and 90 houses for new-borns.
34. Throughout the 1940s there were on average 2,5 million detainees in camps at any time. In light of the high mortality rate that meant that actual number of people who were placed in camps was much higher.
35. In total, between 15 and 20 million people passed through the camps between 1930 and 1953.
36. Concentration camps have also been introduced in other communist regimes, notably in China, North Korea, Cambodia and Vietnam.
37. Invasion by the Soviet Army of several countries during the Second World War was systematically followed by massive terror, arrests, deportations and assassinations. Among the countries most affected was Poland (an estimated 440 000 victims in 1939, including the assassination of the Polish officers prisoners of war in Katyn, in 1940), Estonia (175 000 victims including assassination of 800 officers which amounts to 17,5 % of the whole population), Lithuania, Latvia (119 000 victims), Besarabia and North Bukovina.
38. Deportations of whole nations were a common political measure particularly during the Second World War. In 1940-41, approximately 330 000 Polish citizens living in the areas occupied by the Soviet Army were deported to Eastern Soviet Union, mainly to Kazakhstan. 900 000 Germans from Volga region were deported in autumn 1941; 93 000 Kalmouks were deported in December 1943; 521 000 Chechen and Ingushetian people were deported in February 1944; 180 000 Crimean Tartars were deported in 1944. The list would not be complete without mentioning Latvians, Lithuanians, Estonians, Greeks, Bulgarians, Armenians from the Crimea, Meshketian Turks and Kurds from Caucasus.
39. Deportations also affected political opponents. Since 1920, the political opponents in Russia were deported to the Solovki Islands. In 1927, the camp built in Solovki contained 13 000 detainees representing 48 different nationalities.
40. The most violent crimes of the communist regimes like mass murder and genocide, torture, slave labour, and other forms of mass, physical terror have continued in the Soviet Union, and to a lesser extent in other European countries until the death of Stalin.
41. Since mid-1950s terror in the European communist countries significantly decreased but selective persecution of various groups and individuals has continued. It included police surveillance, arrests, imprisonment, fines, coerced psychiatric treatment, various restrictions of freedom of movement, discrimination of employment often resulting in poverty and professional exclusion, public humiliation and slander. The post-Stalinist European communist regimes have exploited the widespread fear of potential persecutions well present in collective memory. In the long term, however, memory of past horrors has gradually weakened having less influence on young generations.
42. However, even during these relatively calm periods, communist regimes have been capable of resorting to massive violence if necessary, as illustrated by the events in Hungary in 1956, Czechoslovakia in 1968, or in Poland in 1956, 1968, 1970 and 1981.
The fall of communist rules in the Soviet Union and other European countries has facilitated access to certain archives documenting communist crimes. Before 1990s, these archives were completely inaccessible. The documents which can be found there constitute an important source of information on mechanisms of ruling and decision making, and complement the historic knowledge on the functioning of communist systems.
Theo nhận xét của riêng tội thì tài liệu liệt kê tội ác CNCS nêu trên chưa đầy đủ cho Việt Nam .Theo nhận đinh của một số bình luận gia chính trị tại VN thì trong suốt thời gian từ ngày thành lập 3/2 1930 ,cướp chính quyền ,tiêu diệt các đảng phái QG trong thời ky 1939-1945 CS đã sát hại dân VN trên 2 trệu người ,chưa kể vì chùng 1 phần gây ra nạn đói năm Ất Dậu 1945 gây ra trên 2 triệu người chết vì đói khát. Vụ cải cách ruộng đất từ 1955-1956 giết hại 150.000 địa chủ, phú nông, ký hiệp định 1946 rước Pháp vào lại VN để gây ra cuộc chiến 9 năm chống Thực Dân Pháp từ 1945- 1954 ,Vụ Nhân Văn Giai Phẩm sát hại ,bỏ tù hàng trăm ngàn nhân sĩ ,trí thức vì bị ghép tôi chống Đảng,Vụ án Xét lại thanh trừng nội bộ hàng trăm người bị giết hại,Vụ sát hại dân chúng nổi dậy ở Bùi Chu Phát Diệm, Quỳnh Lưu Nghệ Tỉnh năm 1956.Những cuộc tàn sát Giáo Phái Cao Đài ,Hoà Haỏ, Thiên chúa giáo từ 1945- 1954,Thảm sát Tết Mậu Thân, Mùa hè Đỏ Lửa tại Quảng Trị , điên cuồng xâm nhập và tấn công VNCH từ 1954- 1975 gây chết choc1 cho 1 triệu đồng bào vô tội, gần ½ triệu lính cả 2 phiá.,tấn công chiếm Cambuchia 1978 giết hại trên 60 ngàn thanh niên VN
Nhu vậy tổng số thiệt hại của dân VNkhông dưới 4 triệu người cần có tài liệu thống kê đấy đủ của người quan tâm đến tôi ác CSVN.
3- Nguyên Văn bản Nghị Quyết 1481
Với 14 điều khỏan Nghị Quyết 1481 đã được thông qua với đa số áp đảo 99/42.Gồm các điều khỏan sau đây:
1. The Parliamentary Assembly refers to its Resolution 1096 (1996) on measures to dismantle the heritage of the former communist totalitarian systems.
Điều 2 của nghị quyết viết: "Những chế độ toàn trị cộng sản từng cai trị ở Trung và Đông Âu trong thế kỷ qua, và hiện vẫn còn cầm quyền ở vài nước trên thế giới, tất cả (không ngoại trừ) biểu thị chân tướng của sự vi phạm nhân quyền tập thể. Những vi phạm nầy khác nhau tùy theo nền văn hóa, quốc gia và giai đoạn lịch sử, bao gồm cả những cuộc ám sát và xử tử cá nhân hay tập thể, gây chết chóc trong các trại tập trung, cho chết đói, đày ải, tra tấn, nô lệ lao động, và những hình thức khác về khủng bố thể xác tập thể, ngược đãi vì chủng tộc hay tôn giáo, vi phạm các quyền tự do lương tâm, tư tưởng và phát biểu, tự do báo chí và cả không đa nguyên chính trị."
2. The totalitarian communist regimes which ruled in Central and Eastern Europe in the last century, and which are still in power in several countries in the world, have been, without exception, characterised by massive violations of human rights. The violations have differed depending on the culture, country and the historical period and have included individual and collective assassinations and executions, death in concentration camps, starvation, deportations, torture, slave labour and other forms of mass physical terror.
Điều 3 viết: "Những tội ác được biện minh nhân danh chủ thuyết đấu tranh giai cấp và nguyên tắc độc tài vô sản. Sự giải thích hai nguyên tắc trên đã hợp thức hóa việc "thủ tiêu" những người bị cho là có hại cho sự xây dựng một xã hội mới và do đó, bị xem là kẻ thù của các chế độ toàn trị cộng sản. Một số lớn các nạn nhân chính là công dân của các nước đó. Tiêu biểu nhất là các dân tộc của nước Liên Xô cũ với số nạn nhân đông hơn rất nhiều so với các dân tộc khác."
3. The crimes were justified in the name of the class struggle theory and the principle of dictatorship of the proletariat. The interpretation of both principles legitimised the “elimination” of people who were considered harmful to the construction of a new society and, as such, enemies of the totalitarian communist regimes. A vast number of victims in every country concerned were its own nationals. It was the case particularly of peoples of the former USSR who by far outnumbered other peoples in terms of the number of victims.
4. The Assembly recognises that, in spite of the crimes of totalitarian communist regimes, some European communist parties have made contributions to achieving democracy.
Điều 5 viết: "Sự sụp đổ của những chế độ toàn trị cộng sản ở Trung và Đông Âu không được theo dõi trong mọi trường hợp qua một cuộc điều tra quốc tế về các tội ác do chúng đã gây ra. Hơn nữa, tác giả của những tội ác nầy chưa hề bị đưa ra xét xử trước cộng đồng quốc tế, như những tội ác kinh khủng do Đức Quốc xã gây ra."
5. The fall of totalitarian communist regimes in Central and Eastern Europe has not been followed in all cases by an international investigation of the crimes committed by them. Moreover, the authors of these crimes have not been brought to trial by the international community, as was the case with the horrible crimes committed in the name of National Socialism (nazism).
6. Consequently, public awareness of crimes committed by totalitarian communist regimes is very poor. Communist parties are legal and active in some countries, even if in some cases they have not distanced themselves from the crimes committed by totalitarian communist regimes in the past.
7. The Assembly is convinced that the awareness of history is one of the preconditions for avoiding similar crimes in the future. Furthermore, moral assessment and condemnation of crimes committed play an important role in the education of young generations. The clear position of the international community on the past may be a reference for their future actions.
Moreover, the Assembly believes that those victims of crimes committed by totalitarian communist regimes who are still alive or their families, deserve sympathy, understanding and recognition for their sufferings.
Điều 9 Các chế độ toàn trị cộng sản vẫn còn hoạt động tại một số quốc gia trên thế giới và vẫn tiếp tục gây tội ác. Quan điểm về quyền lợi quốc gia không thể được dùng để ngăn chặn sự chỉ trích thích đáng đối với các chế độ toàn trị cộng sản hiện nay. Quốc Hội mạnh mẽ lên án tất cả các vi phạm nhân quyền của họ".
9. Totalitarian communist regimes are still active in some countries of the world and crimes continue to be committed. National interest perceptions should not prevent countries from adequate criticism of present totalitarian communist regimes. The Assembly strongly condemns all those violations of human rights.
10. The debates and condemnations which have taken place so far at national level in some Council of Europe member states cannot give dispensation to the international community from taking a clear position on the crimes committed by the totalitarian communist regimes. It has a moral obligation to do so without any further delay.
11. The Council of Europe is well placed for such a debate at international level. All former European communist countries, with the exception of Belarus, are now its members and the protection of human rights and the rule of law are basic values for which it stands.
12. Therefore, the Parliamentary Assembly strongly condemns the massive human rights violations committed by the totalitarian communist regimes and expresses sympathy, understanding and recognition to the victims of these crimes.
Furthermore, it calls on all communist or post-communist parties in its member states which have not so far done so to reassess the history of communism and their own past, clearly distance themselves from the crimes committed by totalitarian communist regimes and condemn them without any ambiguity.
14. The Assembly believes that this clear position of the international community will pave the way to further reconciliation. Furthermore, it will hopefully encourage historians throughout the world to continue their research aimed at the determination and objective verification of what took place.
Bằng nghị quyết sáng suốt và nhân đạo này, NHÂN DÂN CHÂU ẤU lần đầu tiên trong lịch sử, đã cùng 46 nước thành viên làm lễ cầu siêu, hát bài kinh cầu hồn, an ủi, chia buồn, tôn vinh hàng trăm triệu con người trên trái đất đã bị sát hại, nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản khát máu; đồng thời chính thức nhốt chủ nghĩa cộng sản phi nhân và các chính thể của nó trong quá khứ cũng như đang tại vị vào “BẢO TÀNG TỘI ÁC CHỐNG NHÂN LOẠI CÙNG VỚI CHỦ NGHĨA PHÁT XÍT ĐỨC”. Nghĩa là, từ nay, trong “BẢO TÀNG TỘI ÁC CHỐNG NHÂN LOẠI THẾ KỶ XX” chúng ta đã thấy ngoài ác quỷ hiện hình là chủ nghĩa phát xít A. Hitler, phát xít Ý Mussolini, phát xít Nhật, nay ta còn thấy thêm chân dung các ác quỷ hiện hình khác là chủ nghĩa cộng sản với các tên tuổi ghê tởm sau: Marx, Engel, Lenine, Staline, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Hồ Chí Minh, PolPot, Ceausescu…cùng với các chính thể cộng sản ác ôn trong quá khứ và trong hiện tại: Soviet Union (Liên Xô), East Germany (Đông Đức), Poland (Ba Lan), Hungary, Bulgaria, Albania, Romania, Yugoslavia (Nam Tư cũ), Tiệp khắc (cũ), Mongolia (Mông Cổ), Noth Korea (Bắc Triều Tiên), China (Trung Quốc), Việt Nam, Cuba, Cambodia (Campuchia)
Ông Lê Nhân 1 cán bộ CSVN phản tỉnh đã có nhận định sắc bén như sau:
Đây là “quà tặng” vĩ đại của châu Âu gửi “mừng” lễ kỷ niệm lần thứ 76 năm ngày thành lập đảng cộng sản Việt Nam: (3/2/1930 – 3/2/2006); khác nào nhân dân châu Âu vừa gửi tặng đảng cộng sản Việt Nam một tấm vải liệm, kèm một chiếc quan tài với lời đề tặng rằng: châu Âu và toàn thế giới chúc đảng cộng sản Việt Nam khát máu mau mau chui hết vào vải liệm, vào chiếc quan tài có tên là nghị quyết 1481 này, để được đưa ma càng sớm càng tốt, mau chóng giải phóng cho nhân dân Việt Nam thoát khỏi trại tập trung xã hội chủ nghĩa!
Với nghị quyết số 1481 này, gần như nhân dân châu Âu đã đặt chủ nghĩa cộng sản phi nhân ra ngoài vòng pháp luật, chỉ còn nửa buớc nữa là có thể đưa chủ nghĩa chống nhân loại này và các cá nhân liên quan (trong đó có bác Mác, bác Ghen, bác Lê, bác Xít, bác Mao, bác Hồ, bác Kim, bác Pốt, bác Cu, bác Phi… vĩ đại) ra toà án quốc tế, để làm gương cho hậu thế: ác giả ác báo, những kẻ chống loài người rốt cuộc cũng phải nhận hình phạt xứng đáng. Đây quả là cái tát trời giáng vào mặt 4 đảng cộng sản còn cầm quyền trên thế giới: Trung Quốc, Việt Nam, Cuba, Bắc Triều Tiên. Cũng có thể nói rằng, tất cả người dân của 46 nước châu Âu, bằng nghị quyết sáng suốt này, đã treo cổ chủ nghĩa cộng sản ngoài bãi tha ma của nhân loại, đã nhổ vào mặt, đổ chất dơ vào mặt 4 đảng cộng sản còn cầm quyền trên trái đất! Hay chính là cả châu Âu vừa thích (xăm) lên trán chủ nghĩa cộng sản và thích (chàm) lên trán những người cộng sản dòng chữ: ÁC QUỶ!
Và ông kết luận một cách rỏ ràng :
NGHỊ QUYẾT 1481 CỦA QUỐC HỘI CHÂU ÂU ngày 25/01/2006 dứt khoát khẳng định: “Sự cần thiết thành lập một tòa án quốc tế xét xử tội ác của chủ nghĩa toàn trị cộng sản” chắc chắn sẽ xảy ra nay mai. Lê Nhân nhìn rừng cờ búa liềm nhuộm lênh láng biển máu trên các vỉa hè Hà Nội trong dịp tết Bính Tuất, là dịp cộng sản kỷ niệm 76 năm ngày sinh nhật đảng 3/2/2006 mà trong lòng đang hình dung có ngày bọn búa liềm chuyên đập đầu và cắt cổ dân chúng Việt Nam này sẽ phải đứng trước vành móng ngựa công lý, mới được an ủi đôi phần mà bước đi trong biển máu búa liềm ngập ngụa mưa bụi. Ngày ấy sẽ là ngày hoan hỉ nhất của nhân dân Việt Nam và nhân dân thế giới tận mắt nhìn thấy chủ nghĩa cộng sản và các tên đầu sỏ dù đã chết như Marx, Engel, Lenine, Staline, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Kim Nhật Thành, PolPot, Ceausescu… và các chính phủ cộng sản phải đứng trước vành móng ngựa của lương tri nhân loại. Nhưng trong lòng người dân Việt Nam, Trung Quốc, Cuba, Bắc Triều Tiên chủ nghĩa cộng sản và bọn “lãnh tụ”, “lãnh đạo” ác quỷ này đã bị ra tòa từ lâu, đã bị treo cổ từ lâu…trước khi chúng sẽ bị toàn nhân loại đưa ra tòa và bị treo cổ thật trong một tương lai không xa.
Sử gia Trần Gia Phung (hiện đang ở tại Canada) đã đóng góp bằng những nhân địng như sau ;
Vấn đề đầu tiên đáng chú ý là hiện nay không còn nước nào theo chế độ toàn trị cộng sản ở Âu Châu, nhưng tại sao Quốc hội Âu Châu lại lên án chủ nghĩa và chế độ cộng sản? Có thể có hai khả năng: Hoặc Quốc hội Âu Châu lo ngại và muốn chận đứng chế độ toàn trị cộng sản sẽ tái sinh ở một số nước Đông Âu vì những khó khăn kinh tế và do những tổ chức hậu cộng sản đang hoạt động mạnh ở Đông Âu? Hoặc Quốc hội Âu Châu muốn tiếp tay với Hoa Kỳ trong phong trào dân chủ hóa toàn cầu, giải thể các chế độ cộng sản còn lại trên thế giới?
Theo các điều trên đây, có hai vấn đề sẽ được đặt ra với Việt Nam. Thứ nhất, từ trước đến nay, chỉ có người Việt Nam, nạn nhân của chế độ cộng sản Việt Nam, lên tiếng tố cáo những tội ác của chế độ nầy. Cũng có một số tác giả ngoại quốc lên tiếng về nạn độc tài toàn trị của Việt Nam, nhưng chỉ lẻ tẻ vài người. Nay là lần đầu tiên, một tập thể lớn lao, Quốc hội Âu Châu, nơi tập trung những đại biểu cho hầu hết các nước Âu Châu, đã lên án chế độ cộng sản toàn trị là chế độ vi phạm nhân quyền tập thể.
Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) hiện đang theo chế độ toàn trị cộng sản, và thực sự chế độ nầy đã vi phạm nhân quyền tập thể một cách hệ thống từ khi đảng cộng sản nổi lên năm 1945 cho đến ngày nay. Do đó, chế độ nầy khó tránh khỏi sự lên án quốc tế trong một ngày gần đây.
Thứ hai, cũng theo Quốc hội Âu Châu, tội ác của các chế độ toàn trị cần phải được nghiên cứu đầy đủ và tác giả gây ra các tội ác nầy cần được đưa ra tòa án quốc tế xét xử, như trước đây đã từng xét xử Đức Quốc Xã ở Nuremberg. Cho đến nay, tuy chế độ cộng sản Việt Nam (CSVN) chưa được nghiên cứu đầy đủ, nhưng tài liệu của đảng CSVN hãnh diện cho biết ngưới du nhập chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam và thành lập đảng CSVN chính là Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh và CSVN đã chủ trương những cuộc đàn áp tập thể, những vụ thảm sát quy mô kéo dài trong nhiều năm, trong Cải cách ruộng đất ở Bắc Việt Nam từ 1949 đến 1956, trong vụ Nhân văn Giai phẩm năm 1956 ở Hà Nội, trong vụ Tết Mậu Thân (1968) ở Nam Việt Nam, những trại tập trung cải tạo sau năm 1975...
Cho đến ngày nay, tại Việt Nam chưa có tự do báo chí, không có một tờ báo tư nhân, chưa có tự do tư tưởng, chưa có tự do tôn giáo...
Như thế, Hồ Chí Minh và CSVN chính là đối tượng cần được đưa ra xét xử trước tòa án quốc tế.
Hồ Chí Minh đã từng đi qua nhiều nước trên thế giới, đến Paris hoạt động với các ông Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, gia nhập đảng Xã Hội Pháp, rồi đổi qua đảng Cộng Sản Pháp, mới đến Liên Xô, nghĩa là Hồ Chí Minh gia nhập đảng Cộng Sản có ý thức, có tính toán, chứ không phải tình cờ mà theo, hay bị bắt buộc phải theo.
Đồ phế thải của Nga (hậu thân của Liên Xô), nay bị Quốc hội Âu Châu lên án là tội đồ của nhân lọai, lại được chế độ Việt Nam hiện nay đưa lên hàng quốc bảo là hiến pháp của CHXHCNVN.
Như thế, nghị quyết số 1481 ngày 25-1-2006, tuy là do Quốc hội Âu Châu đưa ra tại Âu Châu, nhưng là một bản án "treo" đối với các nước theo chế độ toàn trị cộng sản còn lại trên thế giới. Trong các nước nầy, Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (CHNDTH) là một cường quốc đang lên, thách thức cả Hoa Kỳ lẫn Liên hiệp Âu Châu, và nhất là CHNDTH đã lọt vào WTO trước khi có nghị quyết nầy, nên bản án treo của Quốc hội Âu Châu ít ảnh hưởng đến CHNDTH.
Ngược lại, đối với Việt Nam, bản án treo nầy chắc chắn sẽ có một tầm ảnh hưởng nào đó, vì Việt Nam đang cố gắng cải thiện bộ mặt chính trị để tìm cách gia nhập vào Tổ chức Mậu dịch Thế giới (WTO).
Phải chăng châu Âu ngầm nhắn nhủ với Việt Nam muốn nhanh chóng gia nhập WTO, thì chẳng những phải thay đổi luật lệ, cải tổ kinh tế, mà còn phải bãi bỏ chế độ toàn trị cộng sản và bỏ luôn điều 4 hiến pháp? Điều nầy khó được CSVN chấp nhận, nhưng nếu không đi theo dòng sống dân chủ thế giới, thì Việt Nam lại khó vào WTO. Đây là một vấn đề hết sức tế nhị hứa hẹn sẽ còn nhiều tranh luận gây cấn trong những ngày sắp đến.
Như thế, nghị quyết 1481 của Quốc hội Âu Châu ngày 25/01/2006 chẳng những là một bước tiến mới trong tiến trình dân chủ
hóa toàn cầu, và chắc chắn cũng là một bước tiến lớn lao góp phần tăng tốc tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.
Đài Á Châu Tự Do đã tổ chức 1 cuộc phỏng vấn một số nghị sỹ Châu Âu từng có nhiều hiểu biết về tội ác của Cộng Sản trên đất nước họ .Do phóng viên Ỷ Lan thực hiện
Ỷ Lan: Sau đây là ý kiến của Bà Catherine Saxe, Dân biểu nước Estonia.
Dân biểu Catherine Saxe: Nếu Hội đồng Châu Âu coi trọng pháp quyền, dân chủ và nhân quyền, thì chúng ta phải áp dụng những tiêu chuẩn ấy để đánh giá quá khứ của chúng ta. Chúng ta không nhắc chuyện ở thời đại xa cách chúng ta, mà là một lịch sử mà đa số trong chúng ta từng chứng kiến.
Vì vậy mà chúng ta cần biết rõ sự thật. Nhưng bất hạnh thay, trong thực tế có số người không chịu nói lên sự thực, do bản thân họ từng tham dự, hoặc do họ từng đóng những vai trò trong các sự kiện đã qua ấy.
Tôi lên tiếng hậu thuẫn cho việc tố cáo những tội ác của chế độ Cộng sản toàn trị, mặc dù trong thực tế tôi là cựu đảng viên Cộng sản Estonia. Vì sao tôi vào đảng là điều không quan trọng, ngày nay tôi chẳng hãnh diện gì về điều này, là điều đã làm thương tổn cha mẹ tôi vì cha mẹ tôi bị thống khổ dưới chế độ ấy.
Tôi hy vọng rằng những nỗ lực nhằm chấm dứt chế độ ấy để xây dựng dân chủ tại Estonia đang sửa chữa những tổn hại mà tôi đã gây ra khi tham gia đảng Cộng sản.
Bản Nghị quyết hôm nay không nhằm kết án riêng tôi vì tôi không hề phạm các tội ác ấy. Những kẻ nào gây ra tội ác chống nhân loại sẽ phải đưa ra xét xử trước tòa án, chứ không phải tại Hội đồng Châu Âu.
Trên hết mọi sự, hôm nay chúng tôi biểu dương sự ủng hộ và công nhận các nạn nhân của chế độ Cộng sản, còn sống hay đã chết. 60 triệu người đã chết oan dưới các thể chế Cộng sản trong toàn thế giới.
Dân biểu Nemen, Hungary
Thật là một quyết định tối hậu cho xã hội dân chủ hiện đại khi vẽ ra một lằn ranh minh bạch giữa những tội ác vi phạm với những giá trị mà chúng ta trân quý.
Đây là điều tối ư quan trọng cho tương lai chúng ta. Làm được như vậy, tôi hy vọng rằng, các con cháu của tôi sẽ không bao giờ kinh qua những cảnh thảm khốc mà cha mẹ tôi đã phải chịu đựng.
Ỷ Lan: Ông Mattiascioski, Dân biểu Hung Gia Lợi có cùng một quan điểm khi ông phát biểu.
Dân biểu Mattiascioki: Sáng nay có một số người nhỏ biểu tình trước trụ sở Hội đồng Châu Âu, và chúng tôi đã nhận được vài lá thư của các nhóm vận động nói rằng chúng tôi đã sai lầm khi tố cáo những tội ác của các chế độ Cộng sản.
Tôi muốn nói với đảng tả khuynh Châu Âu Thống nhất và những ai đã viết các thư trên, rằng họ hoàn toàn tự do để đến đây, tự do phát biểu ý kiến của họ.
Hồi tôi còn trẻ, hồi tóc tôi còn nhiều và không bạc như bây giờ, tôi còn để râu nữa, thời ấy chúng tôi muốn viết kiến nghị thư hay muốn biểu tình ở Hung Gia Lợi, chúng tôi liền bị đánh đập và bắt bỏ tù. Đó là điều khác biệt kinh khủng với bây giờ...
Tôi nghĩ rằng, chúng ta cần rút tỉa bài học từ thái độ trí thức của một Châu Âu tả khuynh. Hãy nghĩ tới những người như Jean-Paul Sartre, ông ta thú nhận trước khi chết rằng: "Tôi đã biết rất rõ về các trại tập trung Gulags, nhưng tôi không muốn vạch trần ra, vì tôi không muốn làm mất tinh thần của giai cấp công nhân đang tin tưởng vào một ngày mai ca hát"...
Bài học mà chúng ta rút tỉa từ một thái độ như thế, là phải biết rõ sự thật, xem đấy như tiêu chuẩn tối hậu. Ở đây chúng ta không đề cập tới vấn đề ý tưởng, mà nhắm vào những tội ác khủng khiếp...
Chúng ta nói đến trường hợp Pol Pot, Mao Trạch Đông, Stalin, và những gì bọn họ đổ lên đầu nhân dân họ. Điều cơ bản mà tôi sợ nhất, và tôi chẳng hiểu vì sao vẫn hiện hữu những người tả khuynh không chịu chấp nhận rằng chúng ta đang nhắc nhở tới những tội ác khủng khiếp, chứ không đề cập vấn đề ý thức hệ.
Ỷ Lan: Ông Nemen, Dân biểu Hung Gia Lợi kể lại một kinh nghiệm đau thương tại nước ông.
Dân biểu Nemen: Như quý vị đã biết, năm nay chúng tôi kỷ niệm 50 năm Cách mạng Hung Gia Lợi đấu tranh cho tự do. Xin cho phép tôi nhắc lại câu chuyện của một người đấu tranh cho tự do. Đó là công nhân Peter Mansfeld, năm ấy mới có 16 tuổi.
Sau khi chiến xa Liên Xô tiến chiếm thủ đô Budapest năm 1956, em bị bắt bỏ tù, rồi sống trong tình trạng tạm giam suốt 2 năm cho đến ngày sinh nhật 18 tuổi, là ngày em đủ tuổi lãnh án tử hình chiếu theo "luật pháp Xã hội chủ nghĩa". Em bị hành quyết năm 1958. Nếu còn sống, năm nay người thiếu niên ấy được 66 tuổi.
Trên hết mọi sự, hôm nay chúng tôi biểu dương sự ủng hộ và công nhận các nạn nhân của chế độ Cộng sản, còn sống hay đã chết. 60 triệu người đã chết oan dưới các thể chế Cộng sản trong toàn thế giới. Quyết định hôm nay vô hình trung xác nhận đã có hàng triệu Peter Mansfelds.
Sưu tầm và hiệu đính .
Long Điền
16 tháng 2 năm 2006.
Subscribe to:
Comments (Atom)
